Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 22:48

Có nỗi nhớ như mây qua chiều
Bay đi ngỡ không còn dư ảnh
Như cánh nhạn rợp vào đêm sâu lặng
Gọi tôi về thức với chiêm bao

Tôi như cỏ phù du đời vụng dại
Phủ tháng ngày cho kín nỗi hoang mang
Người có nhớ một kiếp nào nằm mộng
Tay trong tay vớt gió thiên đàng

Tôi như suối chảy qua bờ lau động
Chờ mưa kia rơi ấm đầu nguồn
Chờ trăng sáng trên đỉnh đồi phiền muộn
Chờ nụ hôn cứu chuộc con đường

Chờ thế gian sáng dần trong gió sương
Cho mình thấy gương mặt nhau là thật
Tình vẫn đấy sau ngôn từ đã mất
Sau hoa trôi không đoán định phương trời


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]