Tôi tìm về với những vần thơ vụn nát
Tưởng đã đi đâu mất,
hoá ra vẫn ở đây
Chỉ vì tôi mải tìm kiếm một Mặt Trời giữa chân mây
Mà quên mất rằng mình mẩy vốn đã đầy vết xước.
Tôi đã đặt sinh mạng này vào một ván cược
Rằng nó sẽ sống sót hay chết cùng với cuộc đời
Vậy nên tôi cố vùng vẫy học cách tự bơi
Ôm lấy những ảo tưởng rực rỡ không rời để mà sống tiếp.
Tôi không để bản thân được phép thoả hiệp
Dẫu đôi chân mệt nhoài trên những bước chạy dài
Tôi đã ngỡ chỉ cần cố gắng sẽ chạm đến tương lai
Thế nhưng trong xa van của cõi lòng,
sự cố gắng ấy chỉ bằng một hạt cát.
Ngày hôm nay, tôi tìm về với những vần thơ vụn nát
Sau những ngày tôi tưởng mình sắp tìm được Mặt Trời giữa chân mây
Tôi vẫn kẹt lại trong mớ nỗi đau chất đầy
Và khổ sở mỗi lần được hít thở.
Những vần thơ, những vần thơ
Tưởng đã đi đâu mất, hoá ra vẫn ở đây.
3:00 29/08/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.