Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
1 người thích
Đăng ngày Hôm qua 16:04, số lượt xem: 44

Từ khi sinh ra tôi đâu biết nghệ thuật?
Tiếng khóc là thứ đầu tiên chào đời
Lời yêu thương cất vào trong nôi nhỏ
Là cái nôi của nghệ thuật trong tôi.

Nghệ thuật đã ở bên tôi lúc trẻ
Dẫu chẳng biết mặt, chẳng thể gọi tên
Ghé thăm hồn tôi những buổi trưa hè
Trong những lời ru bên cánh võng đưa the.

Nghệ thuật đã theo tôi tới trường lớp
Nơi hoa phượng rơi đầy khoảng sân xưa
Nơi có ánh mắt, tiếng cười ai đó
Nơi những dòng thơ biết yêu, hẹn hò.

Nghệ thuật đã theo tôi tới tình yêu
Chương thơ lãng mạn như nắng buổi chiều
Như cơn gió lạ ngang qua đồi vắng
Dẫu cây có lặng, lá vẫn liêu xiêu.

Nghệ thuật đã theo tôi tới cuộc đời
Thắp sáng hồn tôi trong những đêm u tối
Cho tôi sống lại chính mình một thời
Nghệ huyết cứ vậy trào dâng mãi thôi!

Nghệ thuật của tôi như mưa xuân nhẹ
Thấm vào hồn ai mỗi khi đẹp trời
Nghệ thuật của tôi như nắng mùa hạ
Trải dọc đường đi đầy lá vàng rơi.

Nghệ thuật của tôi là như thế đó
Khi cháy nồng nhiệt, khi lại bình yên
Khi là cánh buồm giữa cơn giông tố
Lúc là đường hoa trải khắp văn điền.

Nhưng thời gian chẳng chờ chẳng đợi
Nghệ thuật có đầy rồi cũng sẽ vơi
Tâm hồn như lá mọc trên cây cũ
Bạc màu mùa thu rải khắp nền trời.

Nghệ thuật đã theo tôi suốt một thời
Rồi sẽ không còn là của riêng tôi
Em sẽ hoà vào mưa xuân, nắng hạ
Sẽ trở thành nghệ thuật của cuộc đời.

23/05/2026