Làm sao giấu nổi một tình yêu?
Sóng biển ngoài khơi nhớ thuỷ triều
Là một nhà văn phải trung thực
Tôi chẳng giấu được, người tôi yêu.
Thấy nụ cười em, trong nắng vàng
Khẽ lung linh trên những cành ban
Gió ngàn mang cả lời em hát!
Mưa cũng miên man, tiếng lệ nàng.
Ấy thế mà riêng hai nắng đào
Cau kia đã có quả hay sao?
Trầu leo lên lối em hay ở
Kìa nhành hồng đan giữa ngõ vào.
Tôi yêu em, bông hoa chưa nở,
Vậy nên tôi mới viết vần thơ
Lòng tôi còn có nhiều trăn trở
Hoa đã nở chưa? Tôi vẫn chờ.
Nếu yêu một người là tội lỗi,
Vậy thì cứ để áng mây trôi
Mây trôi lơ đễnh, không vô định
Mây vẫn mang theo một bóng hình.
Dẫu vậy tôi vẫn chẳng thể yêu
Mặc cho nàng đôi nét yêu kiều
Hoa kia có nở, cũng có chủ
Tôi chỉ ghé ngang, mỗi buổi chiều.
Rồi một ngày mai hoa chẳng còn
Tôi vẫn ngây ngô nét vàng son
À thì chẳng qua là tôi dại
Vì lỡ yêu em hết vẹn tròn.
“Đâu ai giấu nổi một tình yêu?”
Là lẽ đương nhiên nghĩ chi nhiều?
Không yêu sâu đậm cũng giản dị
Đứng ngóng như tôi, mỗi buổi chiều.
01/07/2025
Bình luận nhanh 1
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.