Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Một buổi mai hồng ướt ánh sương,
Trời trong như ngọc, nước như gương,
Hoa hồng thức dậy bên hồ nước,
Áo tím phơi trên tấm cỏ vàng.

Miệng hoa cười trước ánh dương hồng,
Đài biếc, nhị vàng chấm cánh nhung.
Môi thắm chưa phai làn phấn bướm,
Má còn lấp lánh hạt sương trong.

Nhưng chỉ một đêm mưa gió thôi,
Sáng sau hoa đã rách tơi bời.
Nụ hồng nhạt phấn gầy xơ xác,
Nhị héo nằm trong những cánh phai.

Rồi lúc chiều vàng lặng lẽ lên,
Hoa tan thành máu đỏ trên thềm.
Sao buồn rớt lệ lưng trời biếc,
Tăm tối đìu hiu ảo não phiền.

Ai biết đời ta cũng thế thôi,
Cũng như hoa ấy, bạn lòng ơi!
Biết bao hương phấn, bao nhan sắc
Ngọn gió thời gian đã cuốn rồi.


Trang viên sông Ngọc - mùa thu

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]