Bình luận nhanh 9

Hagiwara Aru15/03/2025 20:07
hay
Phạm Anh21/01/2025 20:52
đọc bài thơ mình cảm nhận được vẻ đẹp hiền từ của người mẹ được toát lên vô cùng chân thực,sự gần gũi và mộc mạc cũng được hiện rõ qua hình ảnh quê hương nợi mẹ sinh ra và lớn lên.bài thơ đã chạm đến tận nỗi lòng của những người con xa quê!
Thích Dung07/11/2024 21:49
Hay quá
Văng Ngọc Loan03/11/2024 20:22
Vẽ đẹp của người mẹ được miêu tả theo hình ảnh nào
Lê Bảo25/10/2024 11:36
hay quá trời
Bích Phàm02/11/2023 21:25
Hay qué
Thu Hà24/10/2023 20:19
hay quá
Loi Phan Dinh23/05/2022 21:52
hay quá, cảm động quá
Thi Lê01/11/2020 14:12
Tuyệt vời một bài thơ,không một từ láy nào được dùng

U tôi ngày ấy mỗi mùa xuân,
Dặm liễu mây bay sắc trắng ngần,
Lại dẫn chúng tôi về nhận họ
Bên miền quê ngoại của hai thân.

Tôi nhớ đi qua những rặng đề,
Những dòng sông trắng lượn ven đê.
Cồn xanh, bãi tía kề liên tiếp,
Người xới cà, ngô rộn bốn bề.

Thúng cắp bên hông, nón đội đầu,
Khuyên vàng, yếm thắm, áo the nâu
Trông u chẳng khác thời con gái
Mắt sáng, môi hồng, má đỏ au.

Chiều mát, đường xa nắng nhạt vàng,
Đoàn người về ấp gánh khoai lang,
Trời xanh cò trắng bay từng lớp,
Xóm chợ lều phơi xác lá bàng.

Tà áo nâu in giữa cánh đồng,
Gió chiều cuốn bụi bốc sau lưng.
Bóng u hay bóng người thôn nữ
Cúi nón mang đi cặp má hồng.

Tới đường làng gặp những người quen.
Ai cũng khen u nết thảo hiền,
Dẫu phải theo chồng thân phận gái
Đường về quê mẹ vẫn không quên.


1942

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]