Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đỗ Toàn Diện » Ước mơ nhà rông (2010) » Ký ức một thời
Gầy như sợi gió
Xanh như da trời
Chị sống cuối đời
Bằng thời gian đếm ngược.
Khát vọng mong manh
Bám thời gian lay lắt
Giữa cơn khát hoang mạc
Tự nuốt nước mắt mình
Đồng hành cùng bạo bệnh
Xoè tay nhẩm tính từng giờ…
Chị, cắn răng đơn chiếc
Tôi, đứa em xa nhà biền biệt
Về thăm lặng thầm da diết
Ngó thương đau…
Không phải là cổ tích
Nên chẳng có phép mầu
Quanh quẩn vài ngày bên chị
Thôi đành, vái lạy hoàng hôn!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.