Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bây giờ về lại chốn xưa
Đường tuy có nắng nhưng mưa một mình

Không em trúc vẫn sân đình
Không tôi giếng vẫn in hình núi cao

Làm trời trời phải có sao
Làm sông sông cứ dạt dào phù sa

Làm đất đất phải nở hoa
Làm tôi buồn cái người ta vẫn buồn

Từ đâu mà nước có nguồn
Mà kim đã chỉ phải luồn vào nhau

Đã trầu lại phải có cau
Tự đâu mà phải vàng thau rạch ròi

Đã cho thì không được đòi
Đã biển phải biết sông ngòi làm nên

Em như thể một ngôi đền
Tôi mang tình ái bỏ quên vào chùa

Một nước không thể hai vua
Một thơ không thể trò đùa thế gian

Vượt qua gió núi mây ngàn
Tôi mê mải phía tiếng đàn Trương Chi


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]