Thơ thành viên » Đình Lâm » Trang thơ thành viên » 2026 » Chạm lửa
Rồi lửa tắt.
Không phải vì tôi dập,
chỉ là nó đã lấy đủ.
Phần còn lại
không còn gì để cháy tiếp.
Tôi đứng đó
khô và nhẹ,
như một cành cây đã qua mùa đốt,
chỉ cần chạm nhẹ
cũng có thể vụn ra.
Nó không đau,
không có nước mắt,
cơ thể này
không còn gì để phản ứng.
Tôi từng nghĩ
đó sẽ là thứ sẽ giữ mình lại,
nhưng hoá ra
nó chỉ đi ngang qua
và để lại tro.
Xuân vẫn hiện hình,
ánh nắng vẫn đổ xuống nền đất,
én vẫn dạo chơi,
chỉ là tôi
không còn nhận thêm được gì.
Không ai ở lại,
không lời từ biệt
chỉ có khoảng trống
đúng chỗ nó từng cháy.
Và tôi nằm lại nơi đây
không phải như một nạn nhân
cũng không phải kẻ sống xót,
chỉ là phần còn xót lại
sau khi mọi thứ đã kết thúc.
Nhưng sao tôi
vẫn còn nhớ mùi của nó
thế này?
Hoàn cảnh sáng tác: Nhen nhóm trong những khoảng lặng giữa giờ nghiên bút.
Thời điểm sáng tác: 19/3/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.