Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 21/01/2025 16:37, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 27/01/2025 09:03, số lượt xem: 400

Chẳng rõ tự khi nào, sóng đã cuốn đời tôi
Giữa đại dương cô độc, giữa thăm thẳm chơi vơi
Một bông hoa nhỏ bé, mong manh và lặng lẽ
Bị vùi dập bao lần trong giông tố không thôi.

Tôi tự hỏi: cuộc đời rồi sẽ trôi về đâu?
Khi quá khứ nhạt nhoà, ký ức chẳng còn sâu
Những dòng thơ đơn sơ liệu còn là đủ sức
Giữ trái tim lạc loài giữa bao giấc mộng đau?

Hoa nhỏ mong chắp cánh những ước mơ xa vời
Viết giấc mơ văn chương, như ngọn nến giữa trời
Nhưng thành công có đến khi đời toàn giông tố?
Bước chân đầu ngã nghiêng, mỏi gối giữa dòng đời.
Thế gian này đẹp lắm, Tổ Quốc là niềm tin
Nơi gió ru bốn mùa, khúc tự tình lặng thinh
Tôi muốn gửi yêu thương qua từng dòng chữ nhỏ
Cho quê hương, cho đất nước, cho biển cả lung linh.
Nhưng xã hội đổi thay, lòng người dần xa cách
Như cánh bướm lạc loài chẳng còn tìm hương sắc
Những bàn tay chối bỏ tình nghĩa ngày hôm qua
Để bụi thời gian phủ lên yêu thương gắn chặt.
Có nghĩa chi cuộc sống nếu thiếu đi tình người?
Nếu ánh sáng đoàn viên bị dập tắt giữa trời?
Những nụ cười chẳng thật, những vòng tay lừa dối
Liệu hồn ta có còn chạm tới được niềm vui?
Tôi là ai giữa đời – chỉ là hoa nhỏ nhoi
Nhưng sẽ vẫn khát khao, sẽ mãi không ngừng trôi
Tôi vun từng giấc mộng bằng lời thơ trong sáng
Cho tâm hồn bay xa trong hy vọng bồi hồi.

Đừng để cuộc sống trôi theo dòng thời gian bạc
Đừng để yêu thương tàn, niềm tin thành tan nát
Hãy sống như ngọn lửa cháy mãi trong lòng người
Dù gió cuốn, mưa dập, vẫn rực rỡ sáng ngời.

Tôi gọi mãi tên mình trong bóng tối lặng câm
Lặng nghe những thanh âm giữa đời đầy xa xăm
Nhưng tôi biết, hoa nhỏ – vẫn là hoa rực rỡ
Nở giữa những niềm đau để giữ trọn lòng thầm.
Có những giấc mơ sẽ tan theo gió ngàn
Có những nỗi đau sẽ khắc mãi tâm can
Nhưng con người sẽ lớn nhờ những lần vấp ngã
Và tôi – hoa bé nhỏ – vẫn viết tiếp thời gian.
Tổ Quốc, xin nhận lấy trái tim tôi bé bỏng
Nhận giấc mơ rực hồng, dù bé nhỏ, mênh mông
Dù thế gian lạnh lẽo, lòng người đôi khi lạnh
Tôi vẫn trao niềm tin – trao tất cả mặn nồng.

Xã hội có thể cũ, lòng người có thể nhạt
Nhưng thời gian chẳng thể bào mòn những khát khao
Chỉ cần còn một đoá hoa giữa đời thầm lặng
Cũng đủ thắp sáng lên hy vọng giữa khổ đau.
Tôi sẽ mãi làm thơ cho yêu thương nảy lộc
Cho tình người hồi sinh, cho tình yêu rạng ngời

Để những ai lạc lối giữa bể đời bát ngát
Còn thấy ánh bình minh giữa hoang vắng cuộc đời