Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
1 người thích

Đăng bởi Vanachi vào 19/04/2006 05:49

Em về đi, bên sông chiều phai nắng
Lối mòn gầy - vùi ngủ cỏ không tên
Gió rất khẽ, sợ làm đau lá
Vệt trăng mờ nép cuối hoàng hôn.

Em về đi, mắt đừng buồn như thế
Nào hãy cười cho khoảnh khắc chia tay
Anh sẽ hát (lúc thật buồn vẫn thế)
Rồi sẽ phai đi những dấu giày.

Gió vẫn hát giữa trống không, em có thấy?
và một màu hoa súng tím ngàn xa
Chiều bình thản như những chiều hẹn ước
Em về đi, anh níu lại phong ba.


Nguồn:
1. Báo Sinh viên Việt Nam, số 34
2. Đàm Huy Đông, Ngày anh không tìm em trong thành phố, NXB Văn học, 2016