Thơ thành viên » vô danh » Trang thơ thành viên » Yêu mà chẳng nói
Em vẫn là bông hoa
Lạc ngang miền ký ức
Còn tôi, niềm cơ cực
Chẳng giữ nổi môi hoa
Ngày ấy tôi hồn nhiên
Gặp nhau trút muộn phiền
Thế gian toàn chuyện phiếm
Lạc hai người điềm nhiên
Thế gian toàn chuyện phiếm
Lạc vào mắt hai ta
Một nửa nhìn một nửa
Một nửa cất lời ca
Một nửa nhìn một nửa
Hồn nhiên rủa đất trời
“Loài người”, em cũng chửi
Dõi bóng thuyền xa khơi…
Trăng đã tàn rồi gió cũng yên
Phân vân lá rữa một nỗi niềm
Rũ rượi cây già sà xuống bóng
Lẻ loi ngư phủ chóng tìm đêm…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.