Dưới đây là các bài dịch của Quốc Dũng. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Nghĩa trang Morette-Glières, 1944 (José Ángel Valente): Bản dịch của Quốc Dũng

Họ có đòi hỏi gì đâu
Ngoài đặc quyền này: được chết
Cho không khí trên những núi cao được tự do hơn
Cho con người được tự do hơn

Những người ấy giờ đây vĩnh viễn ngủ yên
Với tên tuổi hoặc không còn tên tuổi
Dưới chân núi Glières, trước khối đá tinh khôi
Đã chứng giám sự hy sinh của họ

Những người Tây Ban Nha
Chết bên cạnh những người Thượng Saboya
Những người kia chiến đấu vì thứ ánh sáng có thể nhìn thấy được
Vì con cái hoặc cửa nhà
Còn các anh, những người Tây Ban Nha
Chỉ vì niềm hy vọng

Tuyết vẫn bay bời bời, huyền diệu trong không gian
Ở nơi ấy, chết chỉ là một hành động trong ngần
Của niềm tin hoặc của ước mong thoát chết

Ai dám nói họ hy sinh vô ích?
Với mặt đất hoang vu hoặc khoảng trời rách nát
Với những xóm thôn Tây Ban Nha
Hervás, Mula,
Balearic,
Mendavia, Viñuelas,
Ambrán, La Almunia,
Terrecampo, Tembleque,
Tên của những người con kia sẽ được trả về:

Felix
Belloso Colmenar, Patricio
Roda, Gabriel Reynes hay Gaby, Victoriano
Ursúa, Pablo Hernández,
Avelino Escudero,
Paulino Fontava, Florián Andújar,
Manuel Corps Moraleda.

Vĩnh viễn nằm yên còn bao người khác
Dưới một cây thánh giá trụi trần
Xa Tổ quốc, không được quê hương mình nhớ nữa
Tất cả họ hợp thành một hình hài rực lửa
Đó là xương thịt của chúng ta
Là lịch sử của chúng ta mà ta chưa từng biết bao giờ
Và của tự do: đó là nguồn máu nóng


Nguồn: Đợi anh về (thơ), Kỷ niệm 50 năm chiến thắng Phát xít, Nhiều tác giả, NXB Văn học, 1995
Ảnh đại diện

Bác Hồ về (Winston Orrillo): Bản dịch của Quốc Dũng

Bác Hồ về
Người hiển hiện ở Bình Định, Công Tum, Dầu Tiếng
nơi quân thù đang bị những đòn chí mạng
và quân giải phóng miền Nam
đã ở quanh Sài Gòn

Phải vượt qua những chặng đường đầy hy sinh mất mát
Những cánh đồng héo khô, xơ xác
Những người “Việt Cộng”
Vẫn không ngừng tấn công

Tân Cảnh chuyển rung
xe tăng và máy bay Phăng-tôm
Trở nên vô ích
An Lộc chờ đến lượt!

Bác Hồ thức rồi đó
(Bác mới ngả lưng một lát mà thôi
Một chút nghỉ ngơi
Rất xứng đáng của Người)

Để rồi tới đây
ở một khu ngoại ô phía đông Sài Gòn
Nơi đã bị quân thù phát quang
Bác Hồ sẽ nghỉ
Trên một chiếc giường giản dị

Đêm qua
Chính Người đã nói với tôi
Như thế...


Ngày 25-4-1972

Nguồn: Tên Người là cả một niềm thơ (tập thơ thế giới viết về Bác Hồ), NXB Thanh niên, 1985
Ảnh đại diện

Tôi viết bằng mực xanh (Octavio Paz Lozano): Bản dịch của Quốc Dũng

Mực xanh tạo nên vườn tược, rừng, đồng cỏ,
những tán lá đan dày
ở nơi ấy chữ lên tiếng hát
lời tiếp lời là những hàng cây
từng câu là những chòm sao biếc

Ơi cô gái trắng ngần
hãy để lời anh tuôn phủ kín em
như mưa lá trút xuống đồng tuyết trắng
như vạn niên thanh quấn leo pho tượng
như mực viết lên trang giấy này

Cánh tay, cổ, eo lưng, bầu vú
vầng trán em như biển sạch trong
mái tóc, cả một rừng thu đó
đôi hàm răng nhấp nhánh cỏ thơm nồng

Những đốm xanh lấp lánh mình em
như thân cây nhú ngàn chồi biếc
Em chớ bận lòng với chút sẹo kia loáng rực
hãy nhìn bầu trời chi chít sao xanh


Nguồn: Octavio Paz (Thơ văn và tiểu luận), NXB Đà Nẵng, 1998

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]