Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Dưới đây là các bài dịch của Nguyễn Phan. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Ba chặng cửa tình (Lâm Tư Linh): Bản dịch của Nguyễn Phan

Gió ơi!
Ai cho gió khóc
Để lá mùa thu rụng tơi bời?

Tuyết ơi!
Ai cho tuyết khóc
Để gương mặt mùa đông trắng bệch một trời?
Chiều thu gió rụng
Như một trò chơi
Lòng người tình ai thấu
Thánh thót lệ rơi
Không kham nổi mối tình u uất
hãy căng buồm lên
Tình yêu không thể suốt đời trong lòng giam chặt
Đợi đến ngày mai
Cho tình yêu xuất phát.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Nữ hoàng của tôi (Lâm Tư Linh): Bản dịch của Nguyễn Phan

Nữ Hoàng của tôi ơi
Người không cần phong cho tôi chức tước
Tôi đến xin Người
Một giọt lệ rơi

Một giọt lệ rơi
Đủ cho tôi ngưỡng mộ suốt đời.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Đại tá (Carolyn Forche): Bản dịch của Nguyễn Phan Quế Mai

Những gì bạn nghe là sự thật. Tôi đã ở trong nhà ông ta. Vợ ông mang lên khay cà phê và đường. Con gái ông ta dũa móng tay, con trai ông ra ngoài chơi đêm ấy. Ở đó có những tờ báo ngày, những con chó cưng, một khẩu súng trên chiếc nệm cạnh ông. Bên trên ngôi nhà, vầng trăng đung đưa xao xác trên sợi dây đen của nó. Chương trình về truyền hình cảnh sát đang phát trên ti vi. Bằng tiếng Anh. Những chiếc chai vỡ ẩn mình trong những bức tường xung quanh ngôi nhà để múc đi xương đầu gối trên đôi chân của một người hoặc cắt những mảnh đất của người ấy thành sợi. Trên cửa sổ những chiếc lưới sắt quây trong trong cửa hàng rượu. Chúng tôi đã ăn tối, sườn cừu, rượu ngon, một chiếc chuông vàng đặt lên bàn để gọi cô người hầu. Cô người hầu đưa lên những quả xoài xanh, muối, một loại bánh mỳ nào đó. Họ hỏi tôi có thích đất nước này không. Có một quảng cáo ngắn bằng tiếng Tây Ban Nha. Vợ ông ta dọn đi tất cả. Rồi chúng tôi nói chuyện về việc cầm quyền hiện nay đã trở nên khó khăn đến thế. Con vẹt thốt lên câu chào ngoài hiên. Đại tá bảo nó câm miệng, và đẩy bàn đứng lên. Bạn tôi đưa mắt bảo: đừng nói gì cả. Ông ta quay lại với một chiếc bị dùng để mang thực phẩm về nhà. Ông ta đổ tràn ra bàn rất nhiều những tai người. Chúng như những nửa quả đào khô.Không có cách nào khác để nói về chuyện ấy. Ông ta cầm lấy một chiếc tai, vung nó vào mặt chúng tôi, rồi ném vào cốc nước. Trong chiếc cốc, chiếc tai sống dậy. Tao mệt mỏi với những chuyện ngớ ngẩn quanh đây lắm rồi, ông ta nói. Đối với quyền của bất cứ đứa nào, hãy bảo với người dân của mày tao đéo thèm quan tâm đến họ. Dùng cánh tay ông ta gạt những chiếc tai xuống sàn nhà và nâng cao những giọt rượu cuối cùng lên không trung. Cái này dành cho thơ của cô, đúng không? Ông ta nói. Mảnh vụn giọng của ông ta găm vào một số chiếc tai nằm trên sàn nhà. Một số chiếc tai bị dí sát xuống đất.


Tháng 5, 1978
Bài thơ này viết về một vụ việc xảy ra ở đất nước El Salvador, ngay trước cuộc nội chiến kéo dài 12 năm, trong khoảng thời gian đó ước tính 75.000 người đã bị thảm sát.

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]