Brooklyn lạnh quá đêm nay
& ba năm xa cách vòng tay bạn bè.
Mẹ nói tôi có thể là
mọi điều tôi muốn—nhưng mà lòng tôi
đã chọn sẽ sống một đời.
Trên bậc thềm của ngôi nhà phố xưa,
điếu thuốc loé sáng tàn rơi.
Tôi bước đến đó: lưỡi dao được mài
bằng sự im lặng kéo dài.
Trong làn khói khắc đường quai hàm chàng.
Dẫn tôi trở lại phố thành.
Bờ môi, người lạ, tiếng vang rõ ràng,
bàn tay tôi phủ đầy tràn
dòng máu ấm loãng như làn lệ rơi
của một goá phụ trong đời.

Lòng tôi đã sẵn sàng rồi.
Trở thành con thú chàng rời bỏ đi.