Trang trong tổng số 9 trang (88 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Biển (Karin Boye): Bản dịch của Hoàng Hưng

Mặn, mặn đắng
Là biển, lạnh và trong
Dưới sâu kia nhiều thứ mủn rữa đi
Nhưng biển tẩy sạch tất cả
Hoang dại, hoang dại như con thú bị săn
Là cú nhảy lấp lánh của sóng
Nhưng không có tư tưởng nào của con người
Cao hơn bài ca của lòng biển thẳm
Mạnh mẽ, vĩnh hằng và mạnh mẽ
Là chuỗi sóng bao la
Và mạnh mẽ với biển vĩnh hằng
Mỗi con sóng qua nhanh mềm mại
Dù biển đòi máu của tình lang
Hãy dâng đời anh cho biển
Cuối cùng, nằm sâu trong lòng biển thẳm
Chẳng ai được an nghỉ như anh


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Lời cô gái hư (Karin Boye): Bản dịch của Hoàng Hưng

Em mong anh có một đêm hư hỏng
Em mong anh nằm thức trắng như em
Và cảm thấy vui kích động lạ lùng
Và chóng mặt lo âu cực kỳ điên đảo

Và đột nhiên anh hối hả
Nằm xuống ngủ say như chết rồi
Em mong anh ngủ lâu hơn anh tưởng
Em mong nah không chớp mắt một lần


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Nữ chiến binh (Karin Boye): Bản dịch của Hoàng Hưng

Đêm qua em mơ tới gươm đao
Đêm qua em mơ về trận mạc
Em mơ thấy mình chiến đấu bên anh
Mạnh mẽ đêm qua trong trụ giáp

Chớp xẹt từ tay anh dữ dội
Và lũ khổng lồ ngã dưới chân anh
Hàng ngũ ta sát cánh và ca hát
Trong bóng đêm đe doạ im lìm

Đêm qua em mơ thấy màu hồng
Đêm qua em mơ về chết chóc
Em mơ thấy mình ngã xuống bên anh
Với một vết thương đêm qua chí tử

Anh chẳng hề để tâm em ngã
Miệng anh là cả sự  nghiêm trang
Tấm khiên trong tay cầm chắc
Và anh cứ thẳng tiến trên đường

Đêm qua em mơ lửa cháy
Đêm qua em mơ thấy những bông hồng
Em mơ mình chết tốt lành
Đêm qua em mơ thế đấy


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Những vì sao (Karin Boye): Bản dịch của Hoàng Hưng

Giờ đây hết. Giờ đây tôi tỉnh thức
Thật bình tâm và thật dễ ra đi
Khi chẳng còn gì để mà mong đợi
Và chẳng còn gì để phải khổ đau

Hôm qua đỏ rực vàng kim hôm nay lá chết
Ngày mai sẽ chẳng còn gì
Nhưng khắp xung quanh những vì sao im lặng cháy
Trên trời cao đêm nay cũng như mọi đêm xưa

Giờ đây tôi muốn cho hết mình đi
Không còn lại mày may mảnh vụn
Hãy nói đi sao ơi các người có nhận
Một linh hồn đã mất hết ngọc châu?

Với các người là tự do nguyên vẹn
Trong thanh bình vĩnh cửu xa xôi
Chẳng bao giờ anh ta thấy được
Ai trao cho các người cuộc chiến và mơ mộng của anh đâu


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Kẻ không tên (Karin Boye): Bản dịch của Hoàng Hưng

Nhiều cái làm ta đau mà chẳng có tên
Tốt nhất là lặng im mà nhận tất

Rất nhiều bí mật, với hiểm hoạ vô danh
Tốt nhất là cung kính mà chịu đựng

Tốt nhất là tin chắc ở điều bí mật
Và không chọc chỉa những hạt mầm đang lên

"Ở đây tư tưởng chẳng bao giờ bước ra tìm kiếm
Xin tất cả các bà mẹ dẫn đường khích lệ cho con!"

Hãy để ý nghe tiếng mẹ thân gần
sự quan tâm không lời nhận được nỗi hân hoan không tiếng nói


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Cá chép (Guillaume Apollinaire): Bản dịch của Hoàng Hưng

Ở trong hồ trong ao
Chép mày sống lâu thiệt
Phải chăng là thần chết
Quên hết cá đa sầu?


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Vì em đã nói với anh về hư đốn (Guillaume Apollinaire): Bản dịch của Hoàng Hưng

Trong thư hôm qua em đã nói với anh về hư đốn
Hư đốn không bước vào những mối tình cao thượng
Nó không hơn một hạt cát trong biển khơi
Đáy vực xanh chỉ một hạt xuống thôi

Chúng mình có thể huy động trí tưởng tượng
Làm nhảy múa giác quan trên đổ vỡ của thế gian
Làm căng thẳng thần kinh đến cực điểm
Hay đầm hai tấm thân ngập ngụa trong bùn

Và buộc chặt vào nhau trong cái ôm duy nhất
Chúng mình có thể thách tử thần
Khi kinh hoảng răng mình va lập cập
Thì bình minh mình có thể gọi hoàng hôn

Em có thể thần thánh hoá ý chí hoang dại của anh
Anh có thể như hướng về bàn thờ quỳ gối
Trước cặp mông của em mà sự cuồng nhiệt của anh nhuộm máu
Tình ta vẫn sẽ tinh ròng như một trời xanh

Mặc cho hết hơi lặng câm há miệng
Y như hai khẩu pháo lăn kềnh
Kiệt sức vì yêu xác thân bất động
Tình mình thế nào vẫn thế vẹn nguyên

Chúng mình hãy làm cao quý tim anh
Nhân loại đáng thương thật nghèo tưởng tượng
Nên hư đốn chẳng qua chỉ là ảo tưởng
Chỉ lừa được những tâm hồn tầm tầm


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Du khách (Guillaume Apollinaire): Bản dịch của Hoàng Hưng

Tặng Fernand Fleuret

Mở cho tôi cửa này tôi khóc mà gõ cửa

Đời đổi thay như eo biển cuộn dòng

Em nhìn một dải mây sa xuống
Theo con tàu mồ côi về những cơn sốt tương lai
Và trong tất cả những tiếc nuối ấy tất cả những ân hận ấy
Em nhớ chăng

Những con sóng những con cá cong mình những bông hoa trên mặt biển
Một đêm đấy là biển
Những dòng sông toả vào

Tôi còn nhớ tôi còn nhớ mãi

Một chiều bước xuống quán trọ buồn
Gần Luxembourg
Ở cuối phòng bay lên Đức Chúa
Ai đó có con chồn
Người khác có con nhím
Người ta chơi bài
Còn em em đã quên tôi

Em nhớ chăng trại mồ côi dài của những nhà ga
Mình đi ngang các thành phố quay cuồng suốt buổi
Và đêm về mửa ra vầng mặt trời ngày
Ôi những thuỷ thủ ôi những đàn bà u tối và các anh những bạn đường của tôi
Các anh hãy nhớ

Hai thuỷ thủ không bao giờ rời nhau
Hai thuỷ thủ không bao giờ nói với nhau
Người trẻ hơn ngã nghiêng mà chết

Ôi các bạn đường của tôi
Chuông điện các nhà ga bài ca các cô thợ gặt
Xe kéo anh mổ bò đạo quân vô vàn phố xá
Đội kỵ binh các cây cầu những đêm tái mét rượu cồn
Những thành phố tôi đã thấy sống như những con điên

Em nhớ chăng những ngoại ô và bầy phong cảnh than van

Những cây bách dưới trăng đổ bóng
Đêm ấy tôi nghe lúc mùa hạ sắp tàn
Một con chim ưu tư và luôn bứt rứt
Và tiếng muôn đời một dòng sông rộng tối

Nhưng trong khi lờ đờ đảo về cửa sông
Mọi cái nhìn mọi cái nhìn của mọi con mắt
Hai bờ hoang vu cỏ rậm im lìm
Và quả núi bờ bên kia rất sáng

Lúc ấy không tiếng động không thể thấy chút gì của sự sống
Trên nền núi diễu qua những cái bóng hoạt động
Những bóng nhìn nghiêng hay đột nhiên quay ra những gương mặt mơ hồ
Tay cầm bóng những chiếc lao chĩa về phía trước

Những cái bóng trên triền núi cao dựng đứng
Lớn lên hay đôi khi thấp xuống thình lình
Và những cái bóng râu xồm khóc y như người
Trong lúc lướt từng bước trên sườn núi sáng

Em có nhận ra ai trên những tấm ảnh cũ này
Em có nhớ ngày một con ong rơi vào lửa
Lúc ấy là cuối mùa hè em nhớ đó

Hai thuỷ thủ không bao giờ rời nhau
Người lớn tuổi hơn cổ đeo dây chuyền sắt
Người trẻ hơn tóc tết bím vàng hoe

Mở cho tôi cửa này tôi khóc mà gõ cửa

Đời đổi thay như eo biển cuộn dòng


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Marie (Guillaume Apollinaire): Bản dịch của Hoàng Hưng

Em đã nhảy khi còn bé gái
Thành mẹ già em nhảy nữa chăng
Đó là điệu maclotte tung tăng
Mọi quả chuông sẽ đổ rộn ràng
Marie biết bao giờ em trở lại

Những chiếc mặt nạ lặng im
Và âm nhạc sao xa xăm quá
Hình như đến tự những tầng trời
Phải tôi muốn yêu em nhưng yêu thoang thoảng thôi
Và ngọt ngào là nỗi đau tôi

Những con cừu trong tuyết ra đi
Những cụm len và những cụm bạc
Những người lính đi qua và sao tôi chẳng có
Một con tim của mình con tim đổi thay
Đổi thay và lại nữa tôi nào biết được

Tôi biết được tóc em đi về đâu
Tóc loăn xoăn như biển sóng nhấp nhô
Tôi biết được tóc em đi về đâu
Và bàn tay em lá thu
Ước cũng rụng lời chúng mình thổ lộ

Tôi đi qua bờ sông Seine
Tay cắp một quyển sách cũ
Con sông như nỗi ưu phiền
Cứ chảy đi mà chẳng cạn
Bao giờ mới hết tuần lễ đây


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Con bạch tuộc (Guillaume Apollinaire): Bản dịch của Hoàng Hưng

Tung mực lên các tầng trời
Hút máu những vật yêu thích
Và thấy ngon lành tuyệt vời
Quái vật bất nhân ấy chính là tôi


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]

Trang trong tổng số 9 trang (88 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9] ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: