Trang trong tổng số 9 trang (88 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Trăng, trăng (Federico García Lorca): Bản dịch của Hoàng Hưng

Tặng Conchita García Lorca

Trăng bay xuống lò rèn
Váy kết bằng hoa trắng
Chú bé giương mắt tròn
nhìn trăng, nhìn trăng mãi
Khi động làn gió êm
dâm dật và thuần khiết
trăng mở đôi vú ngần
đúc bằng kim loại cứng
- Đi đi trăng, trăng ơi
Bọn gi-tan mà đến
chúng sẽ moi tim cô
làm chiếc vòng nhẫn trắng
- Để tôi nhảy chú ơi
Đám kỵ sĩ tới nơi
sẽ thấy chú nằm dài
trên chiếc đe, nhắm mắt
- Đi đi trăng, trăng ơi
Nghe tiếng ngựa chúng rồi
- Buông ra, kẻo nhàu nát
màu trắng hồ của tôi

Gõ nhịp rung cánh đồng
chàng kỵ sĩ tới gần
Trong lò rèn lặng lẽ
nhắm mắt, chú bé nằm

Từ vườn ô liu đến
bọn gi-tan da đồng
mơ mộng, đầu ngẩng cao
mắt chập chờn thức ngủ

Trên cây con cú rúc
cú rúc chi mà ghê
Trên trời trăng bước đi
tay dắt tay chú bé

Khóc ròng quanh chiếc đe
bọn gi-tan tuyệt vọng
Làn gió êm thức mãi
gió thức suốt đêm dài


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Chú bé câm (Federico García Lorca): Bản dịch của Hoàng Hưng

Chú bé tìm giọng nói của mình
(chính vua dế bắt được)
Trong giọt nước
chú bé tìm giọng nói của mình

Em tìm không để nói đâu mà
giọng nói em đem đánh nhẫn
để sự lặng im
đeo vào ngón nhỏ

Trong giọt nước
chú bé tìm giọng nói của mình
(giọng nói bị cầm tù nơi xa
vận lốt dế)


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Đoàn người ra đi (Federico García Lorca): Bản dịch của Hoàng Hưng

Đoàn người ra đi
và mùa thu tới

Người đi
về xứ biếc
với những chú gà
với cây đàn ngày hội
qua quê hương
của những hạt vàng
Dòng sông mơ màng
bồn nước chảy
Ơi tim nồng cháy
tung lên đi!
Người đi
về xứ biếc
Và mùa thu tới
dát đầy sao màu đồng
với những con chim buồn
vòng sóng tròn loang mãi
Tim mềm yếu ơi
dừng lại!

Đoàn người ra đi
và mùa thu tới


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Khúc dạo (Federico García Lorca): Bản dịch của Hoàng Hưng

Hàng phong cao ra đi
còn để lại bóng hình

Hàng phong cao ra đi
để cho ta ngọn gió

Còn để trên sông
bập bềnh tiếng vọng

Một trời đom đóm
ngập ký ức tôi

Mọc một trái tim
tí teo giữa ngón


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Mộng du (Federico García Lorca): Bản dịch của Hoàng Hưng

(Tặng Gloria Giner và Fernando de los Ríos)

Biếc ơi ta yêu biếc
biếc gió và biếc cành
chú ngựa trong núi sâu
con thuyền trên mặt biển
Nàng mơ, thân mờ tối
bên lan can nghiêng mình
gương mặt biếc, tóc biếc
đôi mắt lạnh hơi kim
Biếc ơi ta yêu biếc
dưới mảnh trăng gi-tan
tất cả đều nhìn nàng
mà nàng không thể thấy

Biếc ơi ta yêu biếc
Bầy tinh tú giá băng
rước con cá bóng tối
mở lối cho bình minh
Cây vả giương lá cành
như bàn cào cào gió
Núi như con mèo rừng
dựng hết gai dứa dai
Nhưng ai từ đâu tới?
Nghiêng mình bên lan can
gương mặt biếc, tóc biếc
biển: mộng đắng cay nàng

- Xin bạn đổi cho tôi
ngôi nhà lấy con ngựa
chiếc gương lấy chiến bào
áo choàng lấy dao sắc
Tôi trở về đẫm máu
từ đèo núi Cabra

- Chàng trai ơi tôi muốn
nhận đổi chác cùng anh
Nhưng tôi không là tôi
nhà tôi không của tôi

- Bạn ơi tôi muốn chết
bình yên trên chiếc giường
và chăn ấm gối êm
với nệm lò xo tốt
Thấy chăng vết thương mở
từ ngực đến họng tôi?

- Tôi thấy trăm bông hồng
nở trên làn áo trắng
Miếng len anh nịt lưng
đã ngấm mùi tanh máu
Nhưng tôi không là tôi
nhà tôi không của tôi

- Chí ít hãy cho tôi
trèo lên phía cao vời
cho tôi, cho tôi trèo
lên hàng lan can biếc
lan can của vầng trăng
nơi nước tuôn như thác

Hai người bạn trèo lên
hướng lan can cao vời
để rơi từng vết máu
để rơi từng vết lệ
Vài chiếc đèn bằng đồng
ru rảy trên sân gác
Ngàn chiếc trống thuỷ tinh
làm bị thương buổi sớm

Biếc ơi ta yêu biếc
biếc gió và biếc cành
Hai người bạn trèo cao
Gió thổi vào miệng họ
để lại vị đắng cay
- Bạn ơi, nàng ở đâu?
con gái anh, cay đắng?

Bao phen nàng đợi chờ
bao phen nàng hi vọng
mặt tươi tắn, tóc đen
bên hàng lan can biếc!

Trên mặt gương hồ nước
nàng gi-tan đung đưa
guơng mặt biếc, tóc biếc
đôi mắt lạnh hơi kim
Một thỏi băng nguyệt cầu
giữ nàng trên mặt nước
Đêm trở nên thân thiết
như một chốn nhỏ nhoi
Bọn dân phòng tuý luý
xô vào cửa nhà người
Biếc ơi ta yêu biếc
biếc gió và biếc cành
chú ngựa trong núi sâu
con thuyền trên mặt biển


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Chết lúc rạng ngày (Federico García Lorca): Bản dịch của Hoàng Hưng

Đêm bốn vầng trăng
chỉ một cây
một bóng
một chim

Tìm trên thân thể
hơi ấm môi em
Nguồn hôn lên má
mà không chạm vào

Tiếng "Không" em trao
giữa lòng tay anh
như trái chanh bằng sáp
trắng

Đêm bốn vầng trăng
mà cây chỉ một
ở đầu kim nhọn
quay, quay tình anh!


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Trăng lên (Federico García Lorca): Bản dịch của Hoàng Hưng

Khi hiện vầng trăng
hồi chuông mờ xoá
sáng những nẻo đường
không ai tới được

Khi hiện vầng trăng
biển trùm mặt đất
tim ta lìa bờ
lạc trong vô tận

Chẳng ai ăn cam
dưới trăng sáng quá
Thế mà phải ăn
quả xanh lạnh giá

Khi vầng trăng hiện
vầng trăng trăm đầu
những đồng bạc nhỏ
nức nở trong bao


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Verlaine (Federico García Lorca): Bản dịch của Hoàng Hưng

Bài ca
chẳng bao giờ tôi nói ra
bài ca trên môi tôi lặng ngủ
Bài ca
chẳng bao giờ tôi nói ra

Giữa bụi kim ngân hoa
một con đom đóm sáng
và một ánh trăng vàng
mơn man mặt nước

Lúc đó tôi mơ màng
bài ca
chẳng bao giờ tôi nói ra

Bài ca những làn môi
những bến bờ xa vắng

Bài ca những giờ dài
trong bóng đêm chìm đắm

Bài ca ngôi sao sáng
soi một ngày không cùng


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Idilio (Federico García Lorca): Bản dịch của Hoàng Hưng

(Tặng Enrique Durán)

Em muốn anh thổ lộ
bí mật sự hồi sinh

Nhưng bí mật anh giữ
chẳng kém gì cây thông

Cây ngàn ngón tay
chỉ ra ngàn lối

Em yêu ơi, chẳng bao giờ anh nói
vì đâu sông chảy lững lờ

Nhưng trong giọng anh như nước lặng
anh sẽ hoà  trời xám mắt em!

Quay quanh anh nhé em tóc nâu ơi
và hãy dè chừng muôn ngọn lá

Quay quay nữa, quay quay mãi
trò chơi guồng nước ái tình

Dù anh muốn, anh không sao thổ lộ
hỡi ơi, bí mật sự hồi sinh


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Hai vầng trăng muộn (Federico García Lorca): Bản dịch của Hoàng Hưng

I

(Tặng Laurita, bạn em gái tôi)

Vầng trăng chết, chết rồi
lại hồi sinh khi xuân tới

Khi trên trán dãy bạch dương
cơn gió nam sủi bọt

Khi chín mùa than thở
trái tim mình đem trao

Khi những mái nhà
xinh xinh mũ cỏ

Vầng trăng chết, chết rồi
lại hồi sinh khi xuân tới

II


(Tặng Isabelita, em gái tôi)

Buổi chiều khe khẽ hát
điệu ru những trái cam

Isabelita hát:
Quả đất là trái cam

Mặt trăng thổn thức:
Tôi muốn là trái cam

Chẳng được đâu, con gái ơi
khi con sơn mình hồng
Thật là tai hại!
Cũng chẳng được là một trái chanh con


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]

Trang trong tổng số 9 trang (88 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] ... ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: