Trang trong tổng số 2 trang (16 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]
Gửi bởi Hoa Xuyên Tuyết ngày 14/10/2007 16:25
Bạn có biết không?
Mai là một ngày mới.
Và hôm nay là một ngày mới.
Thật ra,
ngày nào cũng là một ngày mới.
Tạ ơn Chúa,
về tất cả
những ngày mới tuyệt vời như thế.
Gửi bởi Hoa Xuyên Tuyết ngày 14/10/2007 16:23
Hãy luôn
tha thứ cho sự lãng quên,
nhưng đừng bao giờ
quên
tha thứ.
Gửi bởi Hoa Xuyên Tuyết ngày 02/10/2007 10:00
Nếu như người ta tìm ra thuốc chữa bệnh cho tôi khi tôi còn bé...
Thì tôi đã có thể đạp xe và lướt trên ván lăn,
và tham gia chuyến dã ngoại cuối tuần.
Nếu như người ta tìm ra thuốc khi tôi tuổi thiếu niên...
Thì tôi đã có thể thi lấy bằng và lái xe rong ruổi,
nhảy tất cả các bài trong lễ tốt nghiệp của tôi.
Nếu như người ta tìm ra thuốc khi tôi trưởng thành...
Tôi sẽ có thể đi vòng quanh trái đất và tuyên truyền cho hòa bình,
lấy vợ và sinh những đứa con của chính mình.
Nếu như người ta tìm ra thuốc khi tôi về già...
Tôi sẽ có thể đi thăm những kỳ quan và những nền văn hóa,
có thể hãnh diện đem khoe những tấm hình với lũ cháu tôi.
Nếu như người ta tìm ra thuốc khi tôi còn ở trên đời...
Tôi có thể sống những ngày không đớn đau, không cần máy móc
tôi sẽ tổ chức Lễ tạ ơn lớn nhất cuộc đời mình.
Nếu như người ta tìm ra thuốc khi tôi đã lên tới Thiên đường,
tôi vẫn có thể tạ ơn cùng các anh chị tôi trên ấy,
vẫn có thể sung sướng biết rằng trong đó có phần cố gắng của tôi.
Gửi bởi Hoa Xuyên Tuyết ngày 02/10/2007 09:52
Nhìn mực nước ở lưng chừng cốc
Có người nói: “À, phải,
cốc nước này đầy một nửa rồi!”
Nhưng một số khác khi nhìn cái cốc
Lại cho rằng: “Ồ, không,
cốc nước một nửa vơi!”
Tôi hi vọng mình thuộc số những người
khi nhìn vào cốc nước của tôi
bao giờ cũng thấy chí ít đầy một nửa.
Trong cuộc sống điều này quan trọng vô cùng
bởi nếu bạn chỉ thấy
cốc nước của mình vơi đi một nửa
thì cũng có thể nó sẽ cạn tới đáy.
Gửi bởi Hoa Xuyên Tuyết ngày 02/10/2007 09:45
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Hoa Xuyên Tuyết
vào 02/10/2007 09:49
Tôi thích đeo
thật nhiều đồng hồ
vì hai lý do.
Thứ nhất,
nếu tất cả đều bị chỉnh sai đi tí chút
sẽ không cái nào chạy quá nhanh, hay
quá chậm, hoặc
đúng tắp.
Đơn giản là chúng đang cùng chạy.
Thứ hai,
đeo những cái đồng hồ ấy
cứ như là tôi đang có
“Tất cả thời gian
trên trái đất này”
và tôi sẽ chẳng bao giờ phải nghĩ
về thời khắc cuối cùng
hoặc cái chết.
Gửi bởi Hoa Xuyên Tuyết ngày 02/10/2007 09:40
Đã sửa 2 lần,
lần cuối bởi Hoa Xuyên Tuyết
vào 02/10/2007 09:48
Mắt sinh ra để nhìn,
nhưng mắt cũng sinh ra để khóc
khi ta quá buồn và những lúc quá vui.
Tai sinh ra để nghe,
nhưng tim cũng để nghe.
Mũi sinh ra để ngửi thức ăn,
nhưng còn ngửi được gió, cỏ
và nếu ta ráng hết sức mình - cả bướm nữa.
Tay sinh ra để sờ,
nhưng tay cũng sinh ra để ôm và vuốt ve dịu dàng.
Lưỡi và miệng sinh ra để nếm,
nhưng cũng để nói những từ như
“Yêu mẹ, yêu cha” và
“Tạ ơn Chúa vì tất cả những gì Người đã ban cho!”.
Trang trong tổng số 2 trang (16 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]