Trang trong tổng số 2 trang (13 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]

Ảnh đại diện

“Viết thơ thì không có thể...” (Tatiana Baimunduzova): Bản dịch của Tô Ngọc Thạch

Viết thơ thì không có thể?
Tôi viết. Là điều dị thường.
Đêm vắng lặng như quyển vở?
Gần như bị bức tử thương.

Tôi đóng lại then cửa trước
Trà làm khuây khỏa tinh thần
Thi ca không sáng tác được
Lặng im. Là hợp luật văn.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

“Đừng nhìn tôi nữa nhé...” (Tatiana Baimunduzova): Bản dịch của Tô Ngọc Thạch

Đừng nhìn tôi nữa nhé
Chẳng cần ánh mắt anh.
Hãy để nguyên như thế?
Trống vắng và yên lành.

Tôi không đi ngược gió
yển chuyển "chết" vâng lời.
Cành khô không dám bẻ?
Nứt rạn chẳng đùa chơi.

Không khóc vì đau đớn
Sợ chẳng nhấc được tay.
Tình ai cho tôi mến
Đơn côi chẳng đổi thay.

Đầy tôi sự trống trải
Không chút tri thức đời
Đoạn văn đâu tất cả?
Từ tôi, về tôi thôi.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

“Nếu mà anh khóc...” (Elena Bezrukova): Bản dịch của Tô Ngọc Thạch

Nếu mà anh khóc
Thấm cát lệ rơi.
Thậm chí lìa đời
Có gì đâu lạ?.

Đời anh thương quá
Giọng hát thanh thanh
Trong hợp xướng xanh
Giúp không đâu đến.

Ai người che chắn?
Ai người xả thân?
Chờ đợi thánh thần?
Mà anh tin cậy?

Nỗi đau, tàn bạo
Để anh vượt lên
Trong cuộc đua chen
Đứng bên dã thú.

Đáng gờm đáng sợ?
Làm vòng tròn chân?
Đá, nước xoay vần
Trời ngắt dòng thác.

Anh ngang phân tất
Hồn giá là mình.
Nhà cho cả anh
Nếu thường trên lộ.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]

Trang trong tổng số 2 trang (13 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: