Vẫn còn đó kỉ niệm ngày xưa cũ
Áo anh ướt bên bờ hồ lộng gió
Tay anh ghì trên vô lăng lao đi vun vút
Nhớ không dáng điệu đó?
Còn không ngày mưa dài hun hút
Em ngồi chờ anh bữa cơm thân thuộc
Những buổi đi chợ chỉ mong nấu món anh thích ăn
Khoai tây xào nhừ
Hay rau muống luộc chấm tỏi
Hay đĩa bê luộc em lần đầu biết nấu
Còn nhớ không, những Y Tý, Ninh Bình hay Pù Luông
Nhớ không anh, đoá hoa cài trên tóc
Đừng quên cả những vụn vặt nhớ thương
Cuộc đời bể dâu, đến giờ ta chẳng nhận nổi ra nhau
Nhưng tình yêu vẫn như thuở ban đầu
“Bây giờ anh trong suốt như không khí
Như làn gió hoang không hình không giới hạn”
Anh đi rồi, nhớ vui mà sống tốt
Em ở lại, gặm nhấm nỗi buồn riêng
Nhớ thương anh như nắng hạn mưa rào
Như hàng dừa bến nước
Anh yên tâm, em không là người
Đem đánh đổi lấy sự xấu xa nào cả
Dù trách anh vạn lần không kể hết
Thì chỉ nói rằng: yêu anh đến mãi về sau!
Lời tạm biệt, nói ra thật cay đắng
Cái ôm giờ xa xỉ lắm biết không?
Dựa vào người, em biết ước chi đây?
16/9/2024
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.