Buồn nỗi gì tháng năm
Ghế kia ngồi lạnh ngắt
Ly cà phê không đượm
“Em à, anh đi em đừng hỏi”
Anh tỏ rõ, rồi miền đất mới
Sẽ giúp anh bớt chơi vơi
Tự do đi theo ánh mặt trời
Anh à, rồi anh sẽ ra đi
Lời em nói, anh buồn biết mấy
Lúc anh đi, em khuỵ xuống không gian
Anh không làm em buồn
Anh vẫn vậy, gốc cây sần sùi bình thản
Cuộc đời ngắn quá
dịu dàng với nhau, những cuối ngày yêu
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.