Bài thơ “Mưa” này sở hữu một cấu trúc ý tưởng (cái tứ) cực kỳ tham vọng và độc đáo. Việc người viết mượn một điển tích kinh điển qua làn điệu Cải lương (Kiều Nguyệt Nga gieo mình nơi Ô Thuỷ) để ẩn dụ cho sự trào dâng, đúng là hay, rất có chiều sâu. Để ý phía dưới tác giả có chú thích rằng: “ở khổ 1 tượng trưng cho mây đen. Ở đây mưa không rơi ngẫu nhiên vào ta mà là sự chủ động “đầm mình”,tạo không khí ngộp ngạc “. Thật sự là tôi không cảm nhận được điều đó. Không biết có ai cảm thấy giống tôi không…
“Cò trắng sông thu” là một bài thơ tự do được ép vào thể thơ 5 chữ chỉ với 4 câu. Với hình ảnh con cò trắng giữa sông thu. Cò trắng đáp nước thu Như sương rơi một cụm Hai câu đầu với cách ví von con cò trắng hạ cánh xuống mặt nước thu nhẹ nhàng như “một cụm sương rơi” một hình ảnh giàu sức gợi hình. Với từ “đáp “trong câu đầu rất hay nếu thay bằng 1 từ nào khác có lẽ sẽ không hợp. Nhưng có 1 từ trong câu: “Như sương rơi một cụm” Không hợp lắm, câu thì gợi hình nhưng chữ: “một cụm”. Trong tiếng…
Tôi thấy có sự mới lạ trong văn phong của bạn nó rất khác với trước đây. Nó có sự tỉ mỉ trong cách phân tích có vẻ như được đọc lại nhiều lần so với bài viết này. Nhưng dù là thế nào thì tôi cũng rất vui khi mọi người hiểu nhanh về thơ của tôi.
“Cô độc” là một bài thơ thiên về bộc lộ tâm trạng trực tiếp. Nó không xây dựng nhiều hình tượng phức tạp hay ngôn ngữ cách tân, mà chủ yếu dựa vào sự đồng cảm: nỗi lẻ loi của một người sống âm thầm giữa đời thường. Chính vì vậy bài dễ hiểu, dễ chạm tới một bộ phận người đọc, nhưng đồng thời cũng bộc lộ khá rõ giới hạn về chiều sâu nghệ thuật. Cảm xúc chân thành và gần gũi Điểm dễ thấy nhất là bài không “màu mè” quá nhiều bằng chữ nghĩa. Những câu như: “Chẳng một ai rủ đi chơi cuối tuần” Rất…
Bài “Nốt lặng chiều” mang màu sắc thơ buồn kiểu cổ phong pha hiện đại: có rượu, trăng, quê nhà, xứ sở xa, bóng đêm, nỗi cô độc. Bài tạo được một không khí trầm và cô tịch khá rõ, đồng thời cho thấy tác giả có ý thức về nhạc điệu và hình tượng. Mang giọng điệu hoài cổ, u sầu, mượn rượu và ánh trăng để trải lòng về nỗi cô đơn của kẻ tha hương. Trước hết, phải dành lời khen cho tác giả vì bài thơ này có cấu trúc vần luật chuẩn mực. Bài thơ tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc trắc tuyệt của thơ Đường. Say đối…
Bài “Giấc mơ trưa” là một bài thơ hoài niệm khá rõ nét. Chủ đề trung tâm là sự trở về tuổi thơ qua giấc mơ: cha mẹ còn trẻ, bạn bè còn đó, cánh đồng trưa, tiếng gà, trò trốn tìm… Bài có cảm xúc chân thành và vài đoạn gợi được nỗi bâng khuâng của người trưởng thành ngoái nhìn quá khứ. Tuy nhiên, nó cũng mang nhiều đặc điểm của thơ hoài niệm “phổ thông”: ý đẹp nhưng ngôn ngữ và cấu trúc chưa đủ cô đọng để tạo chiều sâu lớn. Giống như Người Lạ Từng Quen đã viết và phân tích tôi sẽ không nói lại những…
Bài thơ “Chia tay mùa hạ” có chất học trò khá rõ: phượng, tan trường, cuối phố, mùa hạ, chờ thu sang… Với thể loại 5 chữ cùng nhịp thơ đều và nhẹ nhàng. Tất cả tạo nên một không khí chia xa của tuổi trẻ. Bài có cảm xúc chân thành và có chút dư vị bâng khuâng. Ngay 2 câu đầu tiên: “Gió mới chiều chia xa Cánh hoa rơi bỏ ngõ” - Đã cho ta thấy sự chia tay bỏ những kỷ niệm. “Gió mới “có thể là cơn gió của mùa thu mọi bắt đầu trôi qua bỏ lại phía sau mùa hạ. Câu tiếp lại có điều khiến tôi lấn cấn…