Sài Gòn mùa này khó hiểu cũng như Em.
Cứ chợt nắng chợt mưa,
cứ vui buồn lẫn lộn!
Và cuộc sống với sắc màu hổ lốn
Đen Trắng nhập nhoà, xấu đẹp chẳng phân minh!
Người đi qua nhau hờ hững vô tình
Chẳng chút bận tâm, chẳng hề lưu ý
Tiếng máy xe gầm lên chát chúa…
Vội vội vàng vàng giành nhau nửa bước đi!
Cuộc đời này là một cõi u mê
Hỡi mọi người hãy mau mau tỉnh lại!
Hãy dành cho nhau cái nhìn thân ái
Hãy nói với nhau những lời nói ngọt ngào.
Như ngày xưa... đã có một thuở nào
Mặc…
“Mặc cho gió táp mưa sa,
Thân phiêu dạt vẫn nở hoa dâng người…”(*)
Mênh mang nước, mênh mang trời
Lục bình quấn quít suốt đời có nhau.
Trăm năm trong cuộc bể dâu
Biết đùm bọc lại ở đâu cũng lành.
(*) Ý thơ của Hải Từ.
Bên sông rộng thấy mình sao nhỏ bé
Giấc mơ xưa nay đã quá xa vời…
Ngoảnh nhìn lại qua quá nửa đời người
Phiêu dạt mãi nên gần như vô định...
Người toan tính không giống như trời tính!
Vui với những gì trong tầm với tay mình
Hãy nhớ rằng trong cõi nhân sinh
Tâm có tĩnh mới bình an một kiếp!
Ta giấu mình vào những giấc mơ
Để trở lại với những ngày thơ dại…
Và cũng để những muốn mong hoang hoải
Được hiện hình… dù chỉ thoáng qua!
Ta tự ru mình với những giấc mơ xa…
Ngửa tay hứng chút lộc trời
Cầu cho cuộc sống một đời an nhiên
Dẫu rằng nhân thế đảo điên
Tĩnh tâm để được bình yên cõi trần.
Hãy trôi đi những muộn phiền
Ung dung, tự tại trong miền yêu thương…
Lối về rải kín màu thương nhớ
Dấu một phần kỷ niệm tuổi ngây thơ
Xin nhè nhẹ, đặt chân lên thật khẽ
Kẻo làm đau ký ức thuở xa xưa…
Nghiêng chiều đổ nắng ra sông
Những ngày xưa cũ đi không trở về…
Thương thay cho những câu thề
Trôi theo năm tháng mải mê dòng đời…
Năm tháng dần qua
cuộc đời dâu bể…
Mãi còn đây
tha thiết
dấu yêu ơi!
Dẫu riêng mình một góc đời
Vẫn nghiêng về phía chân trời có anh…
Ta vô tình lạc bước cõi phiêu linh
Chân vô định...
dẫm lên hoài niệm cũ...
Thời gian trôi tưởng chừng như quá khứ
... đã ngủ yên
nay trỗi dậy bồi hồi....
Biết làm sao...
Một cõi xa vời!
Cứ lãng đãng chẳng thể nào quên được
Giá điều ước có thể thành hiện thực
Xin hoá làm mưa
đọng lại ở bờ mi...
Phố Huế mưa đêm lãng đãng bay
Đèn đường ẩn khuất sau tàn cây
Quán vắng… nhấp chung Minh Mệnh tửu
Ô hay phố cũng… chếnh choáng say?