Người về phía mênh mông chiều lộng gió
Bụi trần xưa rơi xuống giấc mơ hoang
Cỏ cúi đầu nghe tình đời vọng lại
Hồn đất quê cong vút chạm mây ngàn
Khúc sông nào chảy qua miền ký ức?
Có tiếng ru buồn ngược gió ra đi
Người mong nhớ bờ tre nghiêng mái lá
Thấy bóng mình trong cõi mộng phân ly
Ta đã sống cạn cùng đời dâu bể
Nhặt hư vô làm ngọn lửa soi mình
Từ bàn tay chai sần ru nhân thế
Nở hoa đời mặn chát bến vô minh
Người về phía mênh mông bờ lau trắng
Xoá dấu chân cõng nắng úa mùa phai
Ở đó hồn sông ngàn năm thao thức
Vang trống trời dạ khúc ngợp tầng mây
Mai có thể ta tan vào bụi cát
Day dứt hương quê rụng đoá vô thường
Người hoá kiếp mênh mông thành hạt thóc
Đợi mùa vàng gội rửa gọi yêu thương…
Huỳnh Ngọc Huy Tùng
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.