Mẹ ru con bằng tiếng đất
Bằng mùi rơm rạ bãi sau
Trong giấc mơ cánh cò trắng
Bay qua đồng vắng bóng trâu
Mẹ chẳng màng điều cao cả
Chỉ quen mưa nắng giữ làng
Gió bấc lùa vai run rẩy
Mà ấm lòng giữa mênh mang
Đêm mẹ thức nghe con thở
Trời khuya mây phủ bóng sương
Bướm vàng gọi trăng miền nhớ
Mẹ ngồi khâu lại mùa thương
Câu ca dao xưa mẹ hát
Ngân vang trên mỗi chiến hào
Khi con tưởng chừng gục ngã
Tim mẹ thắt lại nghẹn đau
Dẫu cuộc đời ngàn giông bão
Núi cao vực thẳm sá gì
Đôi chân mẹ hằn sâu đất
Nở hoa dưới đường con đi
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.