Chiều xuân hun hút khói
Mai đào trổ lưa thưa
Lòng con buồn ray rứt
Nhớ bếp lửa ngày xưa!
Triền sông hiu hắt gió
Mẹ giờ ở phương nào?
Xuân về trong tiếng gọi
Lòng con nặng sầu đau
Cuối bờ nương dâu cũ
Mẹ lệ rơi sương mờ
Ngọn đèn dầu le lói
Sáng vầng trăng tuổi thơ…
Ai đã thề ước hẹn?
Mà đời vội xót xa
Hàng tre làng tàn rụng
Mẹ như bóng chiều sa…
Mẹ ơi Tết lại đến
Con mong về quê nhà
Vui ngày sum vầy đó
Bên bếp lửa xuân qua
Bài thơ được đăng trên trang Vanvn.vn - Hội nhà văn Việt Nam. Bài thơ được phổ nhạc cùng tên.
Bình luận nhanh 2
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.