Em thả vào mắt tôi nổi trôi dòng tinh vân hương êm ái Em lại thả lên đôi môi nổi trôi dòng tinh vân hương mềm mại lúc tôi chẳng còn nhớ nổi em là ai lúc tôi chẳng còn nhận biết được đúng sai tôi nhân nhượng còn em thì lấn tới sóng tinh vân ngập tràn không biên giới xuyên qua tôi bao hỗn độn vô hình ánh sáng ảo huyền buốt giá lung linh tôi run rẩy nghe thân mình cuốn lượn em rực rỡ theo sóng tình cuồn cuộn
Em lại thả lên ngực tôi Nụ da nhung tê tái Em lại thả lên lưng tôi búp tay thon mềm mại Em lại thả lên hồn tôi ào ạt dung nham tình dữ dội lúc tôi chẳng còn nhớ nổi tôi là ai lúc tôi chẳng rõ ngắn - dài, thật - giả tôi phản kháng còn em công phá Lũ dung nham quyét sạch trơn băng giá Lăn qua tôi tinh cầu đen trơ trọi bóng tối diệu kì, quyễn rũ, quái ma nuốt chửng tôi và trộn đều em lại ta vỡ vào muôn siêu âm quằn quại...
Thời gian bị uốn cong không gian vênh cuốn xoáy Hồn yêu nổ tung bay vào muôn cõi Chỉ có xác yêu tạm thời ở lại Rồi hồn yêu sẽ nhanh chóng phôi thai Gieo mầm non từ những đợt thở dài...
Em hả hê dạy tôi điều vĩ đại Hãy hôn nhau để biết mình tồn tại Hãy yêu nhau để thấy mình thơ dại vẫn hồn nhiên như vũ trụ sơ khai tôi là ai? em cũng chẳng là ai?
Cũng có thể tôi cười tươi thật đấy Nhưng làm sao em biết tôi đang vui...
Khi nụ hoa đang rực rỡ thắm tươi Thì cũng là lúc nỗi lo sợ dâng đầy Khi ngọn đèn sáng bùng mê muội Thì cũng đến hồi cháy cạn bấc thôi Nụ cười mang trong nó bí ẩn xa xôi Bí ẩn về thiên đường u tối sau làn môi Thiên đường hoang vu không nhịp đập nào dẫn lỗi và liệu ta có nên lạc mất nhau ở đấy
Em yêu ơi hãy thử nắm bắt những gì em đang nhìn thấy Em sẽ luôn muộn mất một vài li ti giây Và ngay lúc mà em thấy tôi đứng đây Rất có thể là tôi đã không còn ở đấy
Em yêu hỡi hãy mang tâm trạng đón giọt nước mắt non nớt thơ ngây ngay khi vừa chạm vào nụ cười tôi le lói Và mỗi nốt nhạc cũng sẽ chỉ vang lên một lần duy nhất đấy mà thôi đúng như lúc nó đã vang lên trong khoảnh khắc ấy Và những gì em nghe thấy Cũng sẽ chỉ một lần duy nhất i sì nguyên vẹn như lần đầu tiên đấy mà thôi
Khi nốt nhạc đang ngả nghiêng trong độ cao của nó Thì thời gian cũng đã hết dần rồi Khi thanh âm còn mải mê trong hương sắc của nó Thì giai điệu đã có chút chơi vơi Khi bài ca kết thúc trong im lặng Thì vang vọng mới bắt đầu trong tôi Còn khoảnh khắc em kịp nghe thấy tôi nói yêu em ấy Thì biết đâu yêu lại hết mất rồi...
lạnh lùng đốt tím ngày mưa lửa queo như ánh mắt vừa chia phôi tơ nhìn chói lóa tinh khôi sợi nhìn bỏng rát đơn côi ánh nhìn thổn thức như sôi xin người gian dối cho tôi thật thà... tình đầu trong sáng thiết tha đôi môi non nớt mặn mà tình si xin đừng người ngoảnh mặt đi? ve râm nắng chót biết gì cho nguôi
tình thơ như cánh phượng rơi? ép vào lưu bút nghẹn cười
Xa lơ... người về ô nhỏ xanh mơ... tôi đi tiếp nẻo hoang vơ đất trời...
Nắng mưa cách trở, đổi dời... Nỡ đâu Nhật - Nguyệt chia rời hai ta..?
Da vàng từ thủa oa oa Da rôm vỏ trấu da dà rạ rơm Da Vàng bầu sữa mẹ thơm Vai cha ém nắng sớm hôm hong trần Da Vàng rắn rỏi chỉ gân Mới khi chập chững mới lần đi xa Mùa hoa kế tiếp mùa hoa Lời ca nối tiếp bài ca trong đời...
Da Vàng từ thủa nước trôi Từ khi rắn đất từ hồi xanh cây Từ khi trăng khuyết lại đầy Từ khi sáng nắng lại rồi đêm thanh Từ khi em với khi anh Trong câu chuyện cổ hóa thành một nôi...
Em ơi bà cũng dặn rồi Da Vàng tươi tắn từ hồi Mỵ Nương Khéo cùng Sơn vẹn yêu thương Khôn không cùng Thủy một phường tà mâu Da Vàng chớ giống Mỵ Châu Ngây thơ áo ngỗng gieo sầu châu sa Chớ mà ngơ ngẩn nét hoa Thẩn thơ ong bướm khéo mà hoang hoai Con tằm nhay lá lai rai Em đi bữa ấy một vài cuốn tơ Bên trời ống lụa bơ vơ Hay đâu có kẻ bi bô giễu xằng Ngó qua mặt cũng khuôn vàng Mà dân cay cú mà hàng háo hung Ngẫm ra trong cái chung chung Đâu cho cặn kẽ tận cùng chân tơ
Anh về bốc vỏ trấu khô Thì ra gạo trắng, trấu lơ xơ vàng Nhớ hôm cắt lúa đồng làng Em dung câu hát mênh mang nghĩa tình Da Vàng chân chất trung trinh Càng mưa nắng dạn long lanh nếp người Qua đêm tối lại sáng ngời Qua giông tố lại dẻo dai can trường Xù xì gan góc lạ thường Da lăn lóc đá da xương xẩu ròng Da chuông khánh nhạc như đồng Vang vang chiến trận tiên rồng long lanh Người đi nương bóng lá xanh Lèo vèo mưa đạn tanh bành khói bom Môi thâm mắt quoắc căm hờn Đinh đâm, dao xéo chi sờn vầng da Mùa hoa kế tiếp mùa hoa Vàng da hóa tiếp Vàng da kiếp người Xanh xao để với nụ cười Hư hao để với muôn đời ca vang Người về thắp lại nén nhang Nhớ người xanh cỏ rũ vàng một phen Chuyện xưa ai lặng trước đèn Bập bùng ngọn lửa thoáng rền dư âm Lửa vàng lửa chẳng nín câm Da Vàng chi sợ tím bầm sạn chai Chỉ là bó ngắn buộc dài Chỉ là ngậm đắng nuốt cay ai tường Máu me nhuộm đỏ quê hương Tang thương nhuộm trắng đêm trường chiến chinh Bom vô tội, đạn vô tình? Vẫn hào hứng cuộc điêu linh đì đùng? Xác thây điệp điệp trùng trùng Hỏi người trong mộ ngại ngùng chi không? Sông có tội? Núi có công? Dù cao hay thấp cũng không thấy bờ....
Anh về cúi trước bệ thờ Nhớ khi bà kể mắt mờ hoe vôi Nhăn nheo lấm tấm da mồi Biết là thủa đã mặn mòi gió sương Da vàng chân chất thiện lương Đâu ra đã lắm tai ương giống nòi Bắc Nam hai nửa phân đôi Lòng người bốn cõi chia phôi rã rời Vì đâu ra cuộc tơi bời? Vì đâu ra cảnh đất trời không giao? Anh về ngửa mặt nhìn sao Muôn linh hồn vỡ vọng vào nhân gian Da trong veo nỗi vô vàn Da trong vắt cả bạt ngàn thương đau Da vàng liệu có mai sau? Da vàng liệu có cùng nhau đan cài..?
Anh về nuôi chí đời trai Đôi chim thánh thót reo ngoài tường vôi Em ơi, cha mẹ dặn rồi Con cút cũng tổ con côi cũng nòi Con người cũng giống em ơi Khi về ngược? khi về xuôi? Cho anh nhắn gửi theo lời thiết tha Từ bản làng xa khèn hoa mở hội Từ chốn thị thành sôi nổi vươn mây Từ hôm qua và ngày mai đang tới Ánh nắng cười lóng lánh xòe tay
Khuyên tròn em bấm lỗ tai Tùng teng lủng lẳng reo ngoài đôi mươi Nhìn em em cứ cười cười Hỏi em em cứ ửng đôi má hường Da Vàng xưa buổi đến trường Sẻ oanh ríu rít sương vương cánh chuồn Nghĩ ra anh cứ buồn buồn Nghĩ vào anh cứ bồn chồn khôn khuây Hừng da dấu chiếc khăn mây Em trao anh vội cái ngày chia li...
Da vàng từ buổi em đi Da nhung phượng các, long trì hẹn duyên So đôi tràng hạt đen tuyền Chắp tay cầu nguyện ... Đôi miền ngẩn ngơ...
Anh về tựa cửa làm thơ Cái trăng thì héo câu thơ thì hồng Em giờ Nam Bắc Tây Đông Em giờ ở mãi bầu không xứ người Em ơi, cha mẹ giục rồi Em còn nhớ nữa đến lời keo sơn? Vàng da từ thủa lon ton Vàng da từ thủa véo von tơ lòng Vàng da từ thủa mơ mòng Vàng da từ thủa đèo bòng sớm hôm... Anh về bóc trái chôm chôm Sao trong mịn trắng ngoài xồm xồm râu Em giờ phiêu dạt trời Âu Vàng da ngậm trắng xóa màu tuyết non ? Em đừng trát phấn bôi son Em đừng kẻ chỉ héo hon da Vàng...
Anh đi giữa phố rộn ràng Ơi thành phố bụi nhập nhằng sớm mai Hát bài ca một đời trai Nhạc reo lấp lánh trên vai da Vàng In trên vầng trán rỡ ràng Trôi trong dòng chảy huy hoàng xuân xanh
Đợi em về hát cùng anh Hai ta rực rỡ long lanh... Da Vàng
Thập tự đêm lai láng phổ giọt đàn ai oán bung xoay trên lá thư nhàu nhau quằn quoại nét họa hoằn ma mị bi ai gieo lời nguyền thập tự trắng hoang hoai như bọt sóng tình đầu vang lại
Năm ngón tay run rẩy xé cào nhạc khúc thôi miên cuộn trào kí ức bung hoa phượng bừng bừng đỏ rực tôi xiết ghì ảo hình em trước ngực van xin đừng để tuột cánh môi cớ chi tình lạnh lẽo khắc chia phôi thánh thiện em trong vai người cứu rỗi ban môi hôn... ngập ngừng tội lỗi...
câu ước thệ thoắt thành lời sám hối bóng thiên thần xua ánh chiều tan vội em miên sáng xô tôi vào miền tối lõa chênh vênh giữa vô hình ranh giới thập tự em trao lời buộc tội tự bề trên gay gắt nhấp môi Tôi trâng tráo ngước mắt nhìn dữ dội...
Thập tự đêm le lói Phổ tơ đàn ai oán nhói nhung dao Cây thập tự cánh thấp cánh cao Giữa phong thư loang lổ lật nhào... Rẽ đôi bờ kẻ Lương người Giáo Ôi thực tình tôi có hiểu vì sao?
Sẽ không hỏi vì sao em muốn ra đi Thực ra cũng chẳng để làm gì mà rồi cũng lại chẳng ích chi...
Anh đã âm thầm đến bên bờ biển cả giang tay ra và tự hát một mình bản tình ca trên bọt sóng lung linh Những người tình của sóng cũng đã lần lượt theo gió ra đi và chẳng có lý gì lại chẳng thể ra đi.....
Anh đã lặng lẽ đến bên từng hạt bụi khép tay lại và tự kỉ một mình bản tình câm nhỏ bé li ti Những người tình hùng vĩ cũng đã để mặc bụi theo gió ra đi và chẳng có nghĩa gì lại chẳng thể ra đi....
Nhưng sẽ chẳng bao giờ anh chịu nhận mình là sóng cũng sẽ chẳng bao giờ anh chịu nhận mình là bụi vì lòng cao ngạo đáng thương anh luôn tự coi mình là biển cả anh luôn tự ngắm mình hùng vĩ nên sẽ chẳng ích gì và cũng sẽ chẳng bao giờ anh níu giữ...
Nhưng em yêu hỡi liệu có thứ gì rộng lớn hơn biển cả? khi những con gió mát - lạnh được sinh ra từ đó và vẫn sẽ phải quay về nơi đó Liệu có thứ gì to lớn hơn núi cao hùng vĩ khi những con gió ấm - nóng được sinh ra từ đó và vẫn sẽ phải quay về nơi đó Nếu thực sự có một thứ bao la hơn thế Nếu thực sự có một thứ lớn lao hơn thế Đó chỉ có thể là tình yêu...
Tình yêu là nỗi sợ hãi cho mọi biển cả Tình yêu là nỗi sợ hãi của mọi điều hùng vĩ Nếu thực sự có một tình yêu mới có thể thổi em ra khỏi đời anh thì khi đó anh cũng chỉ là sóng thì khi đó anh cũng chỉ là bụi trong chuỗi đời bất tận của em...
Xin khẩn nguyện được nhìn em lần cuối để từ đây mãi mãi ra đi chẳng bao giờ tôi thổ lộ tình si thì xin hứa sẽ buông lời đoạn tuyệt
Cuồng si ấy em không bao giờ biết Qua nhanh thôi như vết ố của đời Môi vẫn cười... Mắt sẽ chẳng lệ rơi Tôi vẫn thế, luôn nguỵ trang sành sõi...
Nhưng xin lỗi... tôi nhớ em, em hỡi...
Ôi vật vờ, quanh quất nỗi đơn côi ngay giữa lòng nhức nhối khúc trêu ngươi ngay giữa hồi số phận không giang lối...
Nhưng xin lỗi... tôi nhớ em, em hỡi...
ngay giữa nơi bê bối khúc ngoặt dài ngay giữa dòng lao lác bụi trần ai ngay giữa nụ cười éo le trăm mối...
Nhưng xin lỗi... Tôi yêu... xin lỗi...
Ngăn cách hai ta, ai biết là vô kể? trái ngang hai ta, mấy ai từng thế? rất ngẫu nhiên, ai cũng rằng không thể nơi chẳng bao giờ ai hiểu được về ta nơi chẳng bao giờ ai xí xoá bỏ qua
Nhưng xin lỗi... Tôi yêu em... xin lỗi...
ngay giữa cực cùng tuyệt vọng bám riết tôi ngay giữa tối tăm u mê gài trói chặt ngay giữa mưu mô, gạt lừa giăng đặt ngay giữa trang bi kịch cuộc đời
Đâu ai tin những điều tôi nói ngay giữa lời thú nhận của tôi
Khuyết rồi cả những tròn tay dạm hoa, hoa rũ tựa cây, cây rầu vắt lên trán, ngỡ bạc đầu đếm từng khuya khoắt, ngỡ sầu thâu lâu...
Khuyết rồi giữa mảnh tròn âu yếm lá dâu héo úa châu gỗ vằn vèo nhẫn cỏ rối thư văn vo dấu mực tím tía rằn tim reo...
Vệt hờ ngọt nhạt mốc meo loe leo lét giữa ngoằn ngoèo mắt vôi khuyết trăng lấp ló vòng môi xưa em có rỡ...? xưa tôi có ràng...? ai làm cho lạnh răng vàng...? lả lơi bầu rượu, quềnh quàng túi thơ...
Cạn rồi khuyết cả vu vơ... men tình men gạo vật vờ chiêm bao... thức mơ lạch cạch lào cào... bóng đâu đành đạch dãy vào hoang hoai...