Trang trong tổng số 16 trang (152 bài viết)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Vanachi

TOI PHẢI ĐI ĐÂY

tôi phải đi đây. ngày đã cạn
đêm đã cùng, năm tháng đã thôi
vui đã đủ, giận hờn đã chán
còn nghĩa gìmảnh xác thân hôi !

trời đất rộng, lòng tôi bỗng nhỏ
một nẻo về bốn gõ quanh co
tàu nguợc - tàu xuôi đều đã lỡ
hồn chạnh buồn như cái chợ trưa

giữa chợ trưa lại ngồi tính sổ
vay trăm năm góp trả một đời
trả một đời tôi còn vẫn nợ
vẫn nợ nguời tôi nợ cả tôi

nên dành dụm mỗi ngày mỗi tối
nên chắt chiu từng phút từng giây
mà thời gian thì qua rất vội
chẳng kịp rồi ! tôi phải đi đây !!!!!!

HOA GỌI TA VỀ


Thôi ! thế sắp cùng. cờ cạn nuớc
ngửa ván bài -ta bỏ cuộc chơi
trời sẽ tắt -trăng rồi sẽ lặn
hoa úa nhàu - nến cũng tắt thôi.

ngày không hết - ngày bình yên quá
tôi mơ tôigối đất dựa trời
vài cơn gió từ đâu rất lạ
thổi tôi về lại bến bờ tôi

là rặng hoa cuối trời cô cuội
tôi tram năm nhớ một nguyền thề
mai thân xác hóa về tro muội
xin đuợc nằm dưới cội lưu ly

thôi đừng khóc và đừng kinh kệ
đừng khăn, xô -- đừng cúng quả gì
tiễn nhau thì chút tình lộ phí
một đốt nhang và ruợu nửa ly.
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Vanachi

Nhã Thảo ơi ! cứ như là viết cho riêng tình cảnh mình vậy. cũng một người cha bạc bẽo vô tâm. cũng một người mẹ hiền lành yếu đuối. cũng những đêm ngồi học mà nuớc mắt rơi rơi. cũng nhưng bài thi chỉ điểm hai, điểm một. rồi mẹ mất, rồi thi trượt và vào đời với những hằn học oán hờn. Có thể vì thế mà nước mắt cứ dấn dấn muốn trào khi đọc " những bông hoa nước mắt ".

hôm qua mình giỗ mẹ. Xin vài hàng chia se tâm tư với nhưng ai cùng hoàn cảnh. và xin phép Nhã Thảo cho mượn toàn bộ lời ý của bài thơ viết ngày giỗ mẹ để cho riêng mình. minh xử dụng và viết một bài khác theo thể lục bát dễ viết hơn. có thể là bài thơ đầu và cũng là bài thơ duy nhất của minh vậy. đa tạ trước. trương kim thủy.



NHỮNG BÔNG HOA NƯỚC MẮT
(bài một Thơ nhãthảo viết ngày giỗ mẹ )

*một

con vẫn thuơng cha chỉ hận đời
ai đem tình nghĩa sẻ làm đôi
lòng cha một nửa chia người khác
là mẹ con con hết cả rồi

* hai

cha với người ta ở phố giàu
mẹ con con ở ngõ hẻm sâu
cha với người ta chung hạnh phúc
khi mẹ con con sẻ nỗi sầu

* ba

nhớ những đêm cha chẳng ngủ nhà
mẹ ngồi trong cửa mắt nhìn ra
con ngõ thâm u - đời của mẹ !
chửa héo xuân xanh đã sắp già

* bốn

bên con ngồi học trong chuỗi lệ
nhỏ xuống bài thi chữ mực nhòa
mực nhòa nét chữ trêu con trẻ
chữ nhòa nên chữ nở thành hoa

*năm

ôi ! những bông hoa - những bông hoa
nở vì nước mắt cứ chảy ra
nở trong cuốn vở thời con gái
nở giữa niềm đau tuổi ngọc ngà

* sáu

là những chùm hoa - nhũng chùm hoa
kết bằng bài luận - có thương cha ?
bằng bài học thuộc -- luôn yệu mẹ !
bằng bài toán cộng - hận " người ta "

* bẩy

lệ nguổn nhỏ mãi rổi đã cạn
mấy mùa hoa nở chẳng tàn đi
"... ví dầu cầu ván..." không còn nữa
mẹ hỏng đời...và.. con hỏng thi !

* tám

mười năm con gái mẹ mồ côi
sống để mai sau trả hận đời
thù cha oán họ như biển núi
bao giờ con khóc được mẹ ơi

* chín

hôm nay lại đến ngày giỗ mẹ
muốn viết bài thơ tưởng nhớ về
những chồng sách cũ - ngày thơ bé
những đêm cùng mẹ học bài khuya

* mười

nhưng giòng thơ nghĩ chưa kịp viết
chữ khóc theo sau chữ "mẹ..."! và,
bao nhiêu lời ý đi đâu hết
chỉ đầy trang giấy những bông hoa !

* muời một

con viết bài thơ ngày giỗ mẹ
nước mắt từ đâu cứ ứa ra
rồi con bật khóc - và cứ thế....
giỗ này cúng mẹ một vườn hoa
( thơ Nhã Thảo )

*******

xin được chia sẻ bằng bài luc bát dưới. theo nguyên ý



THƠ (truong kim thuỷ )VIẾT NGÀY GIỖ MẸ


Hôm nay giỗ mẹ mang về
một vườn dây rễ bộn bề đời con
cái hòm sách cũ vẫn còn
những trang giấy mỏng chưa mòn mẹ ơi
những bông hoa vẫn còn tươi
(bông hoa nước mắt con... rơi ấy mà )
những trang chữ viết cứ nhòa
những bài thi, điểm cứ là một hai ( 01,02 )
bảo : cùng con thức học bài !
mẹ ngồi trông cửa.. trông hoài cả đêm
thương mẹ con đến ngồi bên
rồi con với mẹ - cộng thêm nỗi buồn

*

",... ví dầu cầu ván..." chẳng còn
cây cầu siêu độ dẫn hồn mẹ đi
mẹ đi rồi - con bỏ thi
đời con còn có nghĩa gì mẹ ơi
thù cha cạn nước mắt rồi
còn đâu lệ khóc oán người dưng dưng
mười năm như thú trong rừng
để khôn để lớn con từng phải (.....) thôi

*

hôm nay giỗ mẹ thứ mười
chợt dưng muốn cúng dâng Người bài thơ
những lời, những ý chực chờ
trước bàn thờ mẹ khấn tờ giấy đôi
nhưng mà sau chữ " mẹ ơi.."
từ đâu nước mắt cứ rơi rơi hoài
nhũng lời, những ý vụt bay
để đôi tờ giấy nở đầy những " hoa "
ngọn nguồn lệ đã trào ra
giỗ này có một " vườn hoa " cúng Người

trươngkimthuy070506
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

nguyetthao

thơ  nguyetthao

(*)Tôi  ngày  xưa  khác  hẳn  thảo  bây  giờ (*)


Tia  mắt  thu  chiêu  từng  toan  tính  nhỏ
nụ  cười  quy  cách lại  những  đong  đo
với  hồn  nhiên đã  qua  thời  quá  độ
tôi  ngày  xưa khác  hẳn  thảo  bây  giờ

Đành  chẳng  nhớ  chuyến  đò  nào  vội  vã
chở qua  sông /  ai mệnh  phụ  lên bờ
bỏ  sau  lưng   một  thời  con  gái  đã
năm  bảy  lần  khâu vá  lại  . . . ngây  thơ

Để  mái  tóc    đổi màu  theo  phong  cách
để tình  yêu  đừng  rớt  giá thị  trường
để  đám  cưới  phải  nằm  trong kế  hoạch
và  con  tim thay  máu  hợp  mùi  hương

Nên  quýêt  toán  tình mình  thôi  anh  nhé  
những mượn  vay  /  ta  đóng  gói  cho  vừa
tôi  đã  đổi  cả  đời  con  gái  trẻ
Thảo  bây  giờ  /  không  phải  thảo ngày  xưa !


*************************************


(**)mỗi  nỗi  buồn mang  một  tên  riêng  (**)



Mỗi  nỗi  buồn mang  tên một  gã  đàn  ông
em  xếp  lại cho  ngay  vần dễ  đếm
những  cái  tên  thường  ngày  phải  kiếm
vẫn hồn  nhiên  chễm  chệ  ở  đầu  hàng

Mỗi  nỗi   buồn  mang  tên  một  đứa  tình  nhân
em  đẹp  thêm  mỗi  sau  một  phiên  chợ
để  sướt mướt nhiều  hơn  vào  tráo  trở
nên  nụ  hôn /  đôi  lúc cũng  rất  . .tình  người

Có  nỗi  buồn mang  tên đức  Chúa  trời
cây  thập giá / ngã  ba / lòng / thòng  ân  phước
mười  ngón  tay mân / mê  miền  cứu  chuộc
môi  mép  còn  rền  rĩ  /  phúc  âm  /  ai  ?

Có  nỗi  buồn  mang  tên đấng  như  lai
vườn  ngộ  tịnh  /  luân  hồi đêm  tam  bảo
em  vô  niệm  /  vô  chấp / vô y  áo
hoá  thân đâu ?  /  mờ  mịt  khói  nhang  thiền

Mỗi  nỗi  buồn  mang  một  cái  tên  riêng
em  thích  nhất tên  nỗi  buồn Tậh  Thế  !

**************************************************


(***)  Môi  còn  hôn nghĩa  là  môi  cứ  hứa  (***)


Em  chỉ  có  một  lời  yêu  chân  thật
như  môi  trinh /  hôn  / chỉ  một  nụ  đầu  đời
em chỉ có  một  tình  yêu  thứ  nhất
khi  trao  đi  là  đã  hết  cả  rồi


Nhưng  vẫn  sống  nghĩa  là  còn  yêu  lại
tội  tình  chi   năm bảy  cuộc  chơi  /  và
môi vẫn  hôn  nghĩa  là  môi  biết  phải
cắn  nồng  nàn  cho  bật  máu  tình  ra


Em  chỉ  biết một  lần  yêu  chân  chất  
như con  tim  /  quen  /  mỗi  loại  máu mình  thôi
nên  khi  trót  một  lần  làm  rơi  mất
là  thịt  da  rách lở vết  thương  . . . /   ôi

tình  chưa  hết phải  đành  lòng mà  yêu  nữa
triệu  đàn  ông  /  chọn lấy một  hai  người
môi  vẫn  hôn nghĩa là  môi  cứ  hứa  :
chỉ một mình  anh
-----------------thôi
---------------------đấy  nhé
------------------------------anh  ơi  !


nguyetthao2006
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

nguyetthao

(thơ   nhathao)



Ôm  chặt  nhau   anh  háo  hức  nghĩ  đến  một  đêm  thật  nồng  nàn   nhưng  tôi  đã  ghé   tận  tai  anh  thì  thầm  thật  nhỏ .....anh  ngồi  hẳn  dậy  ép môi  vào  từng  sợi  tóc   và  đặt  lên  trán  tôi  một  nụ  hôn  vô  luợng  .....Suốt  đêm  ấy  tôi   nhìn  chồng  -không  ngủ  và lần  đầu  tiên  trong đời  tôi  viết  tặng  chồng  tôi  một  bài  thơ:    


BÀI  THƠ  VÔ  LƯỢNG

Mình  yêu  nhau  từ  thuở
nhật  nguyệt  vừa  phôi  thoa
mẹ  mới  tuổi  muởi  ba
em  còn  là  hạt  trứng

rồi   bao  mùa  trứng  rụng
cho  mẹ  gặp  đuơc  cha
và  em  đuợc   sinh  ra
để  làm....vợ  anh  đấy

cái  điều  thiêng  nhiệm   ấy
anh  chẳng   nghĩ  bao  giờ
nên  anh  rất  ơ  thờ
những  ngày  em  khó  ở  ...

những  ngày   bông   trứng  vỡ
những  giọt  hồng  kiêu  sa
nụ  nguyệt  đời  ra  hoa
từ  ngọn  nguồn  ân   phận

và  rồi   ...em  lại  nhận
trăm  triệu  hạt  giống  trời
để  có  một  mầm  nguời
gửi  vào  em  giữ  hộ

là  cây  thập  giá  đỏ
em  phải  dấu  trong  nguời
mang  theo  nửa  phần  đời
để  ....nhắc  chừng  anh  đó

là  bông  hoa  nho  nhỏ
mỗi  tháng  nở  một  lần
để  mỗi  tháng  một  tuần
anh  nhìn   em   độ  luợng .......

với   bảy  ngày  suy  tuởng
về   mẹ  -  về  em    và
về   tất  cả   đàn  bà  ?!
!?   !?   !?   !?
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

nguyetthao

BÀI  THƠ CHO  THÁNG  MƯỜI  HAI

Mỗi  cơn  bão có  
đôi  ba đường  dự  báo
mỗi chia  ly còn  
năm  bảy  cuộc  mưu  toan
mình  gặp  nhau
chỉ  nói  chuyện  giá vàng
nên  cưới  hỏi
bỗng  nhiên  thành  chuyện  nhỏ
Những nụ  hôn
ngày một  thêm  đắt  đỏ
em cong  môi làm  dáng  với thẹn thùa
chất  nồng  nàn  còn
nửa mặn
nửa  chua
chút  run  rẩy  cho tròn vai  mắc  cở

Những  tia  mắt tự  nhiên  thành  lễ  độ
thèm  nhìn  nhau
sao  chỉ  lén  nhìn  nhau
để  hai  người /  một  hướng  / ngẩng  về  đâu  
trời  quá rộng
hay lòng mình  quá nhỏ

Những  cái  nắm  tay bây  giờ  hiếm  có
những  hẹn  hò  rơi  vãi lại  sau  lưng
những  lần  sau
những  mai  mốt
vô  chừng !!!
như  tháng mười  hai  còn  vài  cơn  bão  trễ

Em  ngoại  đạo bỗng  dưng  thèm  đi  lễ !

nguyetthao ( tháng  1206  )
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

nguyetthao

LẠI  MỘT  GIÁNG SINH  BUỒN
(thơ  nguyetthao)


Tại sao đôi mắt buồn như thế
tội lỗi gì
xin Chúa thứ tha cho

đôi mắt / vẫn trông vào xa lắm
Tôi về / son phấn nhạt trăm năm
Ngày đông / nỗi nhớ vàng rất đậm
Tháng chạp trong nhau / một vết dằm

người vẫn vô tư / đời tất tả
gió vẫn cưu mang lạnh đất trời
ai đi quanh quẩn tìm hang đá
chỉ sợ Chúa buồn lây sang thôi

Tháng mười hai rét / khoanh tay chặt
Níu aó ai thơm / muợn chút mùi
buồn khua / thức mộng chưa tròn giấc
ngửi gối chăn nồng vay chút vui

tháng mười hai bận / không đi lễ
ai đã tê chân đổi chỗ quỳ
ở đâu đôi mắt buồn như thế
tội gì / xin Chúa thứ tha đi ?

nguyetthao1206
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

nguyetthao

TƯ  LIÊU  TRAI  CÓ  MỘT  SƯƠNG  PHỤ  



Cây buồn vẫy gió buồn theo
hồn ai níu mảnh mây treo ngang trời
gió buồn rung lá buồn rơi
gốc mai sau có nằm phơi cội nguồn

thuyền trôi nước đáy sông còn
nhớ bao nhiêu để sóng mòn xô nhau
khôn nguôi tóc ngủ trên đầu
xoa tay vuốt bóng dưới cầu đục trong

người xa / cách một dặm lòng
như đầu sông cách một giòng /cuối sông
chong đèn nhắc lửa thu đông
giữa chăn gối cũ giường không ấm giường

đêm này tôi lại nhìn gương
từ liêu trai có một sương phụ về
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

nguyetthao

THỔI TRO TRONG NHÚM TRO TÀN



thổi tro trong nhúm tro tàn
níu hoàng hôn lại trong hoàng hôn phai
lòng trong biển rộng sông dài
giòng tôi từ cõi thừa thai chảy về


chảy về chốn bỏ tôi đi
trời  cho có  một dậy thì ấy thôi
gặp  nhau sống một lần đời
nên yêu cũng chỉ một người . . . phải yêu

chút tình còn lại mang theo
chút ghen với họ
chút kiêu với lòng
nhặt ra  trong mắt môi chồng
thây hồng nhan bạc phận hồng nhan / tôi ?

đời cho sống một lần thôi
sao không yêu hết / nhỡ rồi . . phải khi
một mai qua dốc xuân thì
muốn yêu nữa biết lấy gì mà yêu


nhặt buồn trong cõi hoang liêu
thấy tôi trong cái bóng chiều đời tôi



nguyetthao1206
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

nguyetthao

Thơ  ĐƯỜNG (?)  nguyetthao



bới tung  đống  cũ   /  tìm  rác  mới
chặn  tháng  /  ngăn  năm  /  bắt  lấy  ngày
một  góc  tư  đời  /   bao  nhiêu  nỗi
ba  phần  hậu  cuộc    /  biết  ngọt  cay  ?
phúc  cha   /  đức  mẹ  /  thừa / không với
nhan  sắc trời  cho   / đủ / chẳng  sài   !
tình  chưa  hết  nợ  ba  sinh / đợi
duyên  còn  vay  gọi tứ  phương  /  ai  ?

nguyetthao2007
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Hoa Xuyên Tuyết

nguyetthao đã viết:
(thơ   nhathao)



Ôm  chặt  nhau   anh  háo  hức  nghĩ  đến  một  đêm  thật  nồng  nàn   nhưng  tôi  đã  ghé   tận  tai  anh  thì  thầm  thật  nhỏ .....anh  ngồi  hẳn  dậy  ép môi  vào  từng  sợi  tóc   và  đặt  lên  trán  tôi  một  nụ  hôn  vô  luợng  .....Suốt  đêm  ấy  tôi   nhìn  chồng  -không  ngủ  và lần  đầu  tiên  trong đời  tôi  viết  tặng  chồng  tôi  một  bài  thơ:    


BÀI  THƠ  VÔ  LƯỢNG

Mình  yêu  nhau  từ  thuở
nhật  nguyệt  vừa  phôi  thoa
mẹ  mới  tuổi  muởi  ba
em  còn  là  hạt  trứng

rồi   bao  mùa  trứng  rụng
cho  mẹ  gặp  đuơc  cha
và  em  đuợc   sinh  ra
để  làm....vợ  anh  đấy

cái  điều  thiêng  nhiệm   ấy
anh  chẳng   nghĩ  bao  giờ
nên  anh  rất  ơ  thờ
những  ngày  em  khó  ở  ...

những  ngày   bông   trứng  vỡ
những  giọt  hồng  kiêu  sa
nụ  nguyệt  đời  ra  hoa
từ  ngọn  nguồn  ân   phận

và  rồi   ...em  lại  nhận
trăm  triệu  hạt  giống  trời
để  có  một  mầm  nguời
gửi  vào  em  giữ  hộ

là  cây  thập  giá  đỏ
em  phải  dấu  trong  nguời
mang  theo  nửa  phần  đời
để  ....nhắc  chừng  anh  đó

là  bông  hoa  nho  nhỏ
mỗi  tháng  nở  một  lần
để  mỗi  tháng  một  tuần
anh  nhìn   em   độ  luợng .......

với   bảy  ngày  suy  tuởng
về   mẹ  -  về  em    và
về   tất  cả   đàn  bà  ?!
!?   !?   !?   !?
Nguyetthao, cho mình hỏi NT và Nhã Thảo là hai hay là một?
Bài này mình đọc rất thích, rất ... choáng ở chỗ viết về một điều khó nói mà hay như thế. Sao mình lại nhớ đến cuốn "Rừng Nauy", lạ lùng thế! Bài thơ rất nữ tính.
"Xin anh đừng hỏi vì sao
Tên anh em để lẫn vào trong thơ..."
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook

Trang trong tổng số 16 trang (152 bài viết)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối