Ngày gửi: 25/03/2010 08:03 Đã sửa 1 lần, lần cuối bởi thegioinho vào 25/03/2010 08:27
CAFE ĐẮNG TRONG ĐÊM
Giọt... giọt... rơi..., rơi động trên khoảnh khắc Nhấp lên môi, lắng dịu những vui buồn Cà phê đắng vơi dần trong khuya vắng Bàn phím vô tình lướt những ngón tay đêm. Giữa hai cốc cafe, tôi chợt nghĩ về em: "Đâu còn nữa những giấc mơ một thủa...
Em ở bên này, em ở bên kia? Hay em ở bên rìa nỗi nhớ Năm tháng cứ đi qua, hình như ta đã lỡ Phút khổ đau, giây hạnh phúc vu vơ... Muộn rồi phải không, những khao khát mong chờ! Tình yêu đến chẳng khi nào đúng lúc
Người con gái ngây thơ Của một thời đã mất Tôi mỉm cười chấp nhận Những gì đã qua không trở lại bao giờ. Tôi đầu hàng số phận Rồi dấn bước đi lên, đời sống vẫn không ngờ. Dù đôi khi lòng chợt nghĩ vu vơ: Nếu trở lại... sẽ thế nào... ai biết...
Tôi nhớ về về khoảng trời xanh bát ngát Có những bạn bè thủa học sinh. Ngày chia tay, ta giữ lại riêng mình niềm ước vọng sẽ nhớ nhau mãi mãi Nhưng ta quên quá nhanh một thời trẻ dại Áo trắng đến trường, hóa bóng gió mây bay
Tôi chợt ngừng miên man, quay lại với màn hình Để trả nợ những ngày dài lười biếng Bài tập chất chồng đến tận bình minh Cốc cafe làm bạn Tôi để offline dù nhiều nick yahoo vẫn sáng Cafe đắng, rơi rơi...
Giọt... giọt... rơi..., rơi động trên khoảnh khắc Nhấp lên môi, lắng dịu những vui buồn! Cà phê đắng vơi dần trong khuya vắng Bàn phím vô tình lướt những ngón tay đêm.