Tiên Trần Quan Thế – Bài 1

Tiên nơi trần thế lặng ngồi trông

Một ngụm gió thanh, một nụ cười không

Kẻ đến cầu danh, lòng chưa đủ.

Người lại kể khổ, lệ tuôn dòng


Khói hương nghi ngút che nhân ảnh

Lời nguyện miên man buộc giác mộng

Tiên hỏi: “Nhân sinh hà sở cầu?”

Gió đến không lời, nước lặng không.


Đa Cầu – Bài 2

Phú giả hương tiền lệ vị can

Kim ngân mãn túi mộng do tham

Cầu danh bất túc tâm nan tĩnh

Ký phúc vô cùng ý vị an.


Bần gia cầu khoa thanh khổ thiết

Hàn nhân tổ khổ ngữ ai than

Nhân gian nhất niệm đa cầu dục

Tiên toạ cửu văn diệc yểm trần

-Nhất niệm vô cầu vạn cảnh không.-


Nhân Gian Cố Sự – Bài 3

Nhân gian đa sự thoại vô cùng

Nhất phiến phù vân quá cổ trung

Danh lợi đáo đầu quy tịch mịch

Thị phi chung cục nhập hư không.


Toạ thính phong lai tri thế mộng

Nhàn quan thuỷ khứ ngộ tâm đồng

Nhược vấn nhất sinh hà xứ tại

Bất quá trần ai nhất mộng trung.



Phù Sinh Nhất Mộng – Bài 4


Thế sự như kỳ cục vị chung

Nhân gian bách thái nhất bàn trung

Kẻ tranh, người đoạt thành hư ảnh

Xuân khứ, thu lai hoá bạch không.


Nhất niệm khởi thời sinh vạn cảnh

Vô tâm đáo xứ kiến chân dung

Hồi đầu nhất tiếu tiêu tiền sự

Nguyệt tại thanh thiên, thuỷ tại đồng.
-Trúc Hoa Linh-