Trang trong tổng số 5 trang (48 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [2] [3] [4] [5]

Ảnh đại diện

bachvan_vietnam

thieunuaotrangvasaodem-tv photo thieunuaotrangvasaodem-tv.jpg

Trắng trong

trắng trong từng ánh diệu thường
hương tròn theo những đoạn trường dấu thơ
lắng nghe bụi cát vương tơ
ngàn năm hóa đá trải bờ thiên thu

trần gian ơi... nguồn cội ru
trải đêm gởi lại khoảng phù vân xưa
là đây ngàn ánh sao thưa
trầm dâng nguyện ước gởi chưa tới người...
vad
...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

duongtugiang

 photo images_zpsbe3333d2.jpg

MÙA ĐÔNG

Giọt buồn hiu hắt gió đông
Nghe đời lạnh lẽo nỗi lòng âm u
Người đi, xa khuất trong mù
Rã rời chim sáo bay từ xa xăm!
Đêm trăng đông, trời rét căm
Quan hà say ngã, tay rung nâng đàn
Hát một khúc ly tương u tịch
Giấc mơ hồng thút thít trăng sao
Lòng yêu trẻ dại chừng nào!
Cô liêu, ai oán gió gào sông ngân
Nữ tiên ơi! Quảng Hàn lạnh lẽo
Lỡ mơ rồi, biết nẻo về không?
Mùa đông ơi hỡi sầu đông!
Đêm chi lạnh lẽo cho lòng âm u!
Mùi hoa ấp ủ ngày xưa
Ngát lòng để gió thơm đưa khắp trời
Bước trần nương áng mây trôi
Tháng năm thương nhớ bóng người xa xăm
Sầu đông ơi hỡi ngàn năm
Đêm chi lạnh lẽo cho lòng cô liêu!
Đêm nay có một người lữ khách,
Cất bước ra đi dứt bỏ mộng tình!
Áo phong lưu đã chớm màu sương gió,
Duyên nợ phù vân một kiếp ba sinh!
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

duongtugiang

 photo t1EA3ixu1ED1ng_zpse522cc49.jpg


Ta trót dại gửi vào tim thương mến
Giấu thơ ngây trong bóng dáng yêu kiều
Rồi một sớm, ta giật mình ngơ ngác
Làn môi nào chua chát nỗi cô liêu
Đêm nay có một người lữ khách,
Cất bước ra đi dứt bỏ mộng tình!
Áo phong lưu đã chớm màu sương gió,
Duyên nợ phù vân một kiếp ba sinh!
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

duongtugiang

Mưa buồn rớt lạnh vào tim
Áo hoa ngày cũ lãng quên gót hài
Hồn thơ rét nỗi đêm dài
Mỏi mòn bóng nắng hao gầy em qua!
Tàn đêm...mưa, vẫn mình ta
Có chăng - một khúc thi ca ướt nhoè
Nàng Thơ đâu? Chẳng tìm về!
Xa xăm, một sợi tóc thề buông lơi
Đêm nay có một người lữ khách,
Cất bước ra đi dứt bỏ mộng tình!
Áo phong lưu đã chớm màu sương gió,
Duyên nợ phù vân một kiếp ba sinh!
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

duongtugiang

Trời buồn thương màu nắng
Mây lãng quên tóc thề
Tình thơ bay lãng đãng
Ngắm mưa sầu lê thê!

Sầu dâng lên sao Khuê
Sầu vương trong ánh mắt
Bài ca tình im bặt
Gió đưa hồn xôn xao!

Những ngày xưa còn nhau
Bên khung trời thơ mộng
Giờ đây – niềm ảo vọng
Nhạt phai nét xuân thì

Sầu dâng hồn Trương Chi
Sầu dâng trong tiếng sáo
Khách phong trần rũ áo
Đường xa nặng bước chân

Những quãng đường trầm luân
U mê niềm cô tịch
Có nghe mưa thổn thức
Dáng yêu kiều …xa khơi

Con đường thơ thuở chung đôi
Nhạt phai màu nắng, lá rơi
                                – lá vàng
Đêm nay có một người lữ khách,
Cất bước ra đi dứt bỏ mộng tình!
Áo phong lưu đã chớm màu sương gió,
Duyên nợ phù vân một kiếp ba sinh!
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

duongtugiang

Kính người một chén rượu đầy!
Những đêm trằn trọc quên ngày say sưa
Dâng người một khúc nhạc thơ
Sầu lên gõ nhịp giấc mơ xa vời
Nửa đêm, mưa khóc sao trời
Chén cay đưa đẩy bên đời lạnh không!
Đêm nay có một người lữ khách,
Cất bước ra đi dứt bỏ mộng tình!
Áo phong lưu đã chớm màu sương gió,
Duyên nợ phù vân một kiếp ba sinh!
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

duongtugiang



THÔI ĐÀNH...

Áo xanh
Xinh giấc mộng lành
Vần thơ em ngủ
Mơ thành mây xa

Con đường
Gió rét tình ta
Cỏ hoa mười sáu
Chim ca nơi nào…

Thôi đành,
Một giấc chiêm bao
Một dòng lưu bút
Hư hao tháng ngày

Đêm qua
Trăng chiếu gót hài
Trăng lung linh thế!
Lạc loài thi ca

Thôi đành,
Ru giấc cỏ hoa
Vần thơ em hát
Khuất xa mây ngàn!

Đêm nay có một người lữ khách,
Cất bước ra đi dứt bỏ mộng tình!
Áo phong lưu đã chớm màu sương gió,
Duyên nợ phù vân một kiếp ba sinh!
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

duongtugiang

XỨ NGƯỜI THU CÓ BUỒN CHĂNG?

Thu tàn trên gót phiêu bồng
Lá khô xào xạc nặng lòng cố nhân
Đời nghèo
lắm nỗi gian truân
Gió sương vùi dập, hoa râm mái đầu
Trang thơ
hoen ố, nát nhàu
Vọng về ký ức buổi đầu...
xa quê
Cung thương hát khúc não nề!
Đâu đây
vang vọng lời thề
xa xôi…
Độc hành nâng gót mê đời
Gom từng lá đỏ gửi người phương xa
Nơi này,
thu chẳng chờ ta
Người phương xa ấy,
thu qua mấy mùa?
Quê hương
không đón,
không chờ
Từng đêm
ôm giấc ly thừa
hương quan…
Đêm nay có một người lữ khách,
Cất bước ra đi dứt bỏ mộng tình!
Áo phong lưu đã chớm màu sương gió,
Duyên nợ phù vân một kiếp ba sinh!
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook

Trang trong tổng số 5 trang (48 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [2] [3] [4] [5]