Ngày gửi: 27/10/2009 02:50 Đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Nguyệt Thu vào 18/05/2010 08:07
sao anh lại hôn em? làn môi em run - trái tim loạn nhịp sao anh lại hôn em? khi vừa nói lời yêu - em còn nghe chưa rõ sao anh lại hôn em? để em thấy mình oà tan trong gió sao anh lại hôn em? khi vành tai em hãy còn nóng đỏ sao anh lại hôn em? cho mắt em khép hờ mơ ngủ? sao anh lại hôn em? tại sao lại...hôn em? khi em chưa gật đầu đồng ý đừng như thế! anh ơi!đừng...như thế! yêu thật lòng rồi, hãy... ...nhé anh!
Ngày gửi: 27/10/2009 23:08 Đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyệt Thu vào 30/04/2010 06:51
TRUNG THU TUYỆT TÂM TỨ (cảm giác không còn muốn nghĩ đến Trung Thu nữa)
Từ cửa sổ Hãy ngắm nhìn Những làn mây bay trong vắt Trên nền dải lụa trời mềm mại và trong vắt Tiếng chim ca hát thánh thót Với bạn bầy, với ánh nứng thật thanh cao Nhưng... Thật bất công Thật quá bất công... Hôm nay đã là ngày mười lăm Và tháng tám với lịch âm Đêm rằm sáng nhất Vui nhất trong năm Reo rắt ánh trăng Trên bầu trời vũ trụ Cánh hoa hồng chỉ vừa mới hé nụ Đã nở tung từ truớc ngày đó rồi Cảnh tươi thắm, ơi sao rực rỡ quá! Chỉ muốn được góp tí chút vui thôi
Nhưng tôi... Lòng bất công như làm điên tiết Lời bố tôi trì triết bao lần "Mày đi mày nát tinh thần Mày về mày rước chân trần ra coi! Đi với bạn thì thôi chấm dứt Lời chúng "say" thì vứt ngoài tai Trung Thu mà cứ lài nhài Lòng tao thấy tức, màng tai thấy ù Mày mắt cận thì dù kính tốt Tốt đến đâu trong đêm tối cũng...RỒI !!!!!!!!!!!!!!!!! Thôi thôi tốt nhất cứ ngồi Ở nhà phá cỗ, thế cho tôi nhờ!!!
Tức nghĩa là Bố tôi Sẽ chẳng cho đi chơi với bạn bè Trong dịp tết Trung Thu Nói hết tất ra Chẳng khác gì lấy dù che mặt Chẳng khác gì lau mắt thật khô Lê tuôn bằng nước sông hồ Đau lòng nghe tiếng đàn hồ càng đau!
Có khác gì đâu, khác gì đâu Như nghe Kiều đánh khúc thiên sầu Lòng người đời đã đau suốt mãi Nay tôi càng não, não trong đầu!
Tiếng chim vẫn cứ hót Tiếng chim vẫn cứ bay Trong làn gió heo may Nhẹ nhàng mà hanh lạnh Cánh hoa kia Vẫn mở tròn đôi mắt Đẹp xinh Cùng bạn bè thơm lừng Đợi trăng lên sáng rõ Trong từng phút giây vui...
Liệu ông trời Có thấu hiểu lấy tâm can tôi Liệu ông trời Có thấu hiểu niềm khao khát được vui chơi với bạn bè? Được cùng vui chơi không chỉ có những ngày hè Mà sẽ là mãi mãi Mãi mãi là những người tâm giao Trong những buổi dã ngoại Trong những buổi lễ hội Như hôm nay Hôm nay Hôm nay...và hôm nay....!!!!
Và... ...xin kết thúc bằng những dòng thực sự Xin kết thúc từ chính tâm can tôi Tôi mong đêm trăng tối nay sẽ trôi mãi Để bạn bè vui, là tôi cũng...vui rồi !!!......... 10-2009
Ngày gửi: 30/10/2009 20:41 Đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyệt Thu vào 30/04/2010 06:52
1. QUY LUẬT
Giữa cuộc đời hai cơn lốc ngược chiều nhau tiếng khóc bật lên khi tiếng cười vừa tắt ảo ảnh và thực tế đan xen luồng xoáy bản năng cứ đẩy ta về phía trước Hai cơn lốc chạm vào nhau phải chăng là có thể !!! Không! Giữa hai luồng xoáy luôn tồn tại một khoảng không gian không gì vượt qua được Cuộc đời rất rộng Và hai cơn lốc phải tiếp tục đi về hai hướng ngược chiều nhau
Tiếng khóc lại bật lên khi tiếng cười chưa dứt
2. THÁNG TÁM RỒI !!!
Tháng Tám rồi em ơi! Trời dịu nắng Cô bé ngày xưa có chờ anh nơi lớp nhỏ Để chúng mình kết lại những yêu thương
Tháng Tám rồi em ơi Giọt mưa buồn Rơi theo nỗi nhớ Anh đánh mất em Đánh mất niềm hạnh phúc mà anh đâu nào biết Để mưa tháng Tám Khóc cho người tháng Tám Mãi bơ vơ
Tháng Tám rồi em ơi! Món quà sinh nhật của anh Em có còn cất giữ!! Lần đầu tiên anh tặng quà con gái Em ngại ngùng : “ Sao Giang biết ngày sinh?...”
Tháng Tám rồi em ơi! Đến trước nhà em nhiều lần nhưng chẳng dám… Em bây giờ Có phải của ngày xưa??? Quá muộn rồi Năm tháng chạy thi nhau Anh thì vụng dại và ngu ngơ Như ngày xưa cứ để hạnh phúc bay khỏi tầm tay rồi nuối tiếc …
Tháng Tám rối em ơi! Mùa tựu trường năm nay Em có về lớp cũ Nơi ngày đầu gặp nhau Mình ngồi chung cái bàn bên cửa sổ Nơi em hẹn anh ở lại… …sau giờ học… Nơi mình trao nhau lời lưu bút chân thành để rồi mãi mãi đi về hai ngã giữa cuộc đời
Tháng Tám rồi em ơi! Có phải em gọi anh ngoài ngõ Tiếng em hiền Và thân thương lắm Sao bây giờ Xa quá đỗi… … Em ơi!!!
3. CÒN LẠI GÌ
Còn lại gì trong màu nước Hàn giang Đêm chưa lặng, sương rơi, mềm áo chị Dòng đời đẩy em về nơi cuối nắng Lúc quay đầu, bóng chị đã mờ sương
Còn lại gì trong sắc nắng Duy Xuyên Trong nhịp chạy của những hàng sợi chỉ Trong bóng nắng cuối hoàng hôn, duy nhất Cánh chim chiều, chưa có chỗ dừng chân
Còn lại gì, Tam Kỳ hỡi, biết chăng !! Giọt nước mắt vương trong chiều, quán vắng Tâm sự chị, dưới cơn mưa, tàn hạ Em vô tâm…nên đến nỗi … bây giờ…
Còn lại gì trong những lá thư Em viết vội giữa trời khuya, thức trắng Chị giấu niềm đau trong những lời an ủi Nên thư nào, cũng thấy lệ…nhòa rơi…
Còn lại gì, trong cái lạnh Đêm nay…
4. PHỐ LẠ
Đã nhiều lần em tâm sự cùng anh “ Ngoài anh ra, tất cả đều xa lạ” Thành phố nhỏ, chưa thương, dù rất nhẹ Chưa một lần nghe xao động thanh âm
Chẳng bao giờ em chấp nhận ở nơi đây Dù từng góc phố, từng con đưòng đã đi vào sâu trong trí nhớ Dù gần lắm nhưng nghe còn bỡ ngỡ Hai tiếng “ Tam Kỳ”, em nói chẳng hề xuôi
Rồi những ngày buồn vắng lặng phía không em Anh bước lang thang giữa phố phường: phố lạ Con đường cũ, qua bao lần, em ạ Sao bây giờ…quá lạ… bước em… …xa…
5. PHÍA BÊN KIA NỖI ĐAU
Em đi tìm gì, phía bên kia nỗi đau? Để bớt quặn lòng trong những đêm dài im lặng Trái tim đầy những khát khao và “ nợ đời” giằng xé Tình yêu- hận thù, đi trọn, lối nào yên?
Anh đi tìm gì, phía bên kia nỗi đau? Khi trái tim còn trống vắng, dẫu đã đầy trăn trở Khi giá buốt của tình người làm anh thấy mình cô độc Xiết bao cần một ánh mắt sẻ chia ….
Ta chạm vào nhau, phía bên kia nỗi đau Để hiểu hạnh phúc là gì, dẫu phải chìm trong giông bão Em ơi! Bên kia nỗi đau phải chăng là Hạnh Phúc? Hay cuối cùng, là một nỗi… … đau hơn…
6. VỀ PHÍA MÙA THU
Anh nắm tay em đi về phía mùa Thu Nơi cái lạnh, đã loang dần. Em ạ! Giọt nước mắt em còn đọng trong cơn mưa chiều cuối hạ Gió giao mùa, xao xác một bờ mi
Anh nắm tay em đi về phía mùa Thu Nghe tiếng nắng rớt thưa dần, rất nhẹ Trái tim mỏi, bỗng giật mình, run khẽ Trước cửa mùa, đời vẫn cứ chao nghiêng
Anh nắm tay em đi về phía mùa thu Để biết không thể gửi lại nỗi buồn nơi mùa hạ Mùa có chắc mang một niềm vui lạ? Để nụ em cười, vơi bớt nỗi đau… Riêng…
7. RỒI CHỈ CÒN MÌNH ANH
Rồi sẽ chỉ còn mình anh trên vạn lý độc hành Những hò hẹn Những yêu thương Những ngọt ngào Và vô vàn cái “ những” Cũng sẽ theo em đi về cái nơi mà người ta gọi là dĩ vãng Trước biển đời Anh vẫn là con dã tràng mãi đi xây những lâu đài đồ sộ Mà đồ sộ gì đâu em: Một cuộc sống bình thường Một mái ấm Một tình yêu Một công việc để kiếm tiền Sao sóng đời cứ bao lần phá đổ???
Rồi sẽ chỉ còn mình anh trên vạn lý độc hành Những cay đắng Những đớn đau Những ưu phiền Và vô vàn cái “ những” Sẽ ở lại cùng anh để đi về nơi mà người ta gọi là tương lai Trước mọi người Anh vẫn mãi là thằng khờ khạo, tầm thường, thấp bé Họ vẫn sẽ cười, sẽ ghét nếu anh thành công, sẽ khinh nếu anh thất bại Vì sao anh vẫn phải bước đi, chắc em không bao giờ hiểu được…
Rồi sẽ chỉ còn mình anh trên vạn lý độc hành…
8. MÙA PHƯỢNG CUỐI
Cánh cổng trường khép lại phía sau lưng Em bước chân vào giảng đường Đại Học Màu phượng đỏ đốt thiêu thời mơ mộng Vẫn một người, im lặng, khắc tên em
Tà áo dài, vướng víu cả lòng ai Nay chưa thể gói thành tên : Kỉ Niệm Phượng hết cháy, xác lăn tròn sân vắng Ai nhặt giùm, đem ép, cạnh dòng thơ
Chợt hỏi lòng có phải nhớ em không Khi hai đứa bây giờ, xa quá đỗi Em vội vã lật trang đời rộng mở Tôi bây giờ, không thể khác tôi xưa
Nắng cuối hạ dần rơi theo hoài niệm Mưa đầu mùa: Có xoá được tên em? Mùa phượng cuối, xa dần theo em bước Lối tôi về, bóng phượng, vẫn còn… …rơi….
9. ĐÀ NẴNG, THÁNG MƯỜI VỀ CHƯA?
Đà Nẵng! Tháng Mười về chưa?
Đêm Sông Hàn vẫn chảy Sóng biển hát bài ca cô đơn Chú dã tràng Có tìm được đường về hang nhỏ!
Đêm Sông Hàn vẫn chảy Có ai đứng bên bờ kí ức Mỏi mắt trông theo vệt thiên di màu tím nhòa trong dòng lệ chưa khô
Ngày Mưa vẫn rơi ướt cả miền hi vọng… …mênh mông…
Ngày Mưa vẫn rơi Theo nhịp bước chân người Trên những con đường khác nhau nơi đích đến
Ngày gửi: 30/10/2009 20:57 Đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyệt Thu vào 30/10/2009 21:07
THÔI ĐỪNG TÍM NỮA!
Thôi đừng tím nữa Bằng lăng! Để còn ta Bảo ta rằng: “Chưa say…” Mùa em, không rượu nhưng đầy Màu men sắc tím, tình ngây thơ tình Từng con phố dậy bình minh Là đời mát dịu, là tình đơm hoa Phố dài, nhưng phố không xa Ngày dài, ngày cũng trôi qua… rất hiền Mùa em, nhẹ giữa triền miên Tím nhung nhớ, chiếc hôn riêng… buổi đầu… Tím hoài, tím rộ, mà sâu… Em ta đẹp quá giữa màu tím mơ Ta say, như chẳng bao giờ… Ngàn hoa kết, giữa tim thơ, phập phồng. Hương mùa, giữa sắc mênh mông Ấm vòng tay, khát khao… mong… dẫu rằng… Thôi đừng tím nữa bằng lăng!
NỢ
Em còn mắc nợ sông Thu Cánh chim mỏi giữa mây mù. Chiều sâu Nhịp võng đưa, cắt niềm đau Lá tre rơi, kể cho nhau nỗi đời Chị ngồi xe sợi, ngày rơi… Hình như thoi, vọng tiếng rơi… không gần… Hàng cau phủ bóng đầy sân Có đôi sè sẻ ân cần nuôi con Là em, lạc giữa lối mòn Bước ven sông, trắng Thu Bồn, vải bông Tiếng te te, rát cả lòng Giọng đời còn lắm sâu nông, khó lường
Bây giờ, nghĩ lại… còn thương…
DÃ TRÀNG TRÊN BIỂN CHIỀU ĐÀ NẴNG
Ta tìm em, chú dã tràng Biển chiều Đà Nẵng, lang thang…một mình… Em có nghe, sóng vô tình Đuổi dồn em, những công trình, cuốn đi… Ngày qua ngày, biển gầm ghì Nuốt bao uớc vọng, em thì… vẫn xây… Lâu đài em, cát cứ đầy Đôi hàng chân nhỏ, sóng vây, mặc lòng Có buồn không? Có buồn không? Mà em vẫn vững giữa muôn nước dồn? Em là kẻ dại hay khôn? Để chiều nay, chợt chạm hồn ta đây
Ngày mai, em vẫn còn xây…
Nguyễn Thành Giang
TRỞ LẠI
Anh về qua cổng trường xưa Hiu hiu gió thổi giữa trưa nắng vàng Im lìm cả khoảng không gian Chỉ còn lại, những điêu tàn... mênh mông
Bước chân chạm cánh cửa lòng Nghe sao nuối tiếc niềm mong xa vời Đâu còn chi nữa, em ơi Ngôi trường xưa, giờ đã dời đi đâu?
Lá rơi ngập cả sân sầu Tường vôi, mái ngói dãi dầu nắng mưa Đâu rồi những tiếng dạ thưa? Đâu rồi nét mặt người xưa... thật hiền
Bước đều theo lối hàng hiên Vẫn còn đâu đó một miền chưa xa Ngày xưa bên gánh hàng quà Tờ hai trăm - sáng ở nhà mẹ cho...
Ngây thơ hai đứa lại qua Hai trăm sao đủ mua quà cả hai Anh về nghe vẳng bên tai Tiếng em: "thôi, để ngày mai...", dịu dàng
Nắng rơi đỏ cả lá bàng…
THÔI THÌ
Em à! Tôi gọi: "Nàng Thơ" Trần gian vừa đến, em chờ tôi chăng?
Dưới sương đêm, bảo tôi rằng: Trời say, say cả ánh trăng... chúng mình...
Tôi à! Sao lại làm thinh? Dưới vòng tay, trọn khối tình em trao
Biết rồi, đời lắm lao đao Thôi thì... cứ để trôi vào tình em...
DẤU CŨ HỘI AN
Ta tìm dấu cũ Hội An Sóng chiều Cửa Đại vỗ tràn bờ tim
Chùa Cầu, khỉ đá im lìm Cá sông Hoài quẫy, nổi chìm bóng trăng
Vẫn nghe tiếng của em, rằng: "Thôi thì ở lại… vội vàng chi anh…"
Phố không dài, bước chẳng nhanh Đường con nho nhỏ, phòng tranh hút lòng
Hương rằm, đêm khói như không Ghi lời hẹn ước giữa mông mênh tình
Tìm cơn mưa rớt phía mình Để đi cho trọn hành trình phù du
CUỐI
Cuối ngày trời trốn vào đêm Cuối tình anh trốn say mềm một cơn
Mai còn sót một chút hờn Tiễn em đi kỉ niệm rờn rợn xoay
Còn anh ở lại với ngày Thu về thoáng áo dài bay giảng đường
Đêm về anh lẫn màn sương Đời say trong giấc miên trường điêu linh
Em đi vướng chút bụi tình Gió đời thổi dạt bình minh nơi nào?
GÓC HỒN QUÊ
Con về nhặt cọng rơm rơi Giữa hoàng hôn tím, tìm thời ấu thơ Bếp ai, khói toả chiều mờ Thót lòng, bóng mẹ... vật vờ canh khuya...
VỌNG LUÂN HỒI
Tay cầm một chút đơn sơ Em đi vào cõi mịt mờ. Cố nhân! Sương khuya ướt mảnh hồn trần Anh về, mắt dõi dấu chân luân hồi
MAI
Hỡi người lạc giữa đam mê Bước nhân gian, lối quay về mù khơi Mai tan giấc mộng cùng người Tay cầm dâu bể, bỏ xuôi chuyến Đời...
Ngày gửi: 30/10/2009 21:26 Đã sửa 1 lần, lần cuối bởi duchai1998 vào 30/10/2009 21:27
Nhớ về bà chúa thơ Nôm.
Chị đã là chị cách đây vài thế kỷ. Đến hôm nay vẫn vậy, chị không già. Tôi say đắm nét tinh anh của chị. Hơn cả hương danh bà chúa của thơ ca.
Chị chẳng chịu bọc mình trong nhung lụa. Mà cảm thương từng thân phận cái ốc nhồi. Nghiêm giọng răn đe những phường lòi tói. Quý tấm lòng son từng chiếc bánh trôi.
Chị chẳng ngại mình là thân phận gái. Chấp nhận đương đầu mọi nỗi truân chuyên. Bằng lời thơ chị đường hoàng khảng khái. Kiên quyết đáu tranh cho quyền lợi nữ quyền.
Dứt khoát, lạnh lùng chia tay Tổng Cóc. Ngậm ngùi làm thơ khóc ông phủ Vĩnh Tường. Đời thương chị nặng tình yêu cuộc sống. Mà buồng xuân sao sớm lạnh mùi hương.
Chị chẳng cần chi tượng đồng, bia đá. Với thời gian những thứ đó sẽ phôi pha. Cứ sống động giữa thời gian vạn thuở. Mãi mãi chị là bà chúa của thơ ca.
Ngày gửi: 31/10/2009 03:28 Đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Nguyệt Thu vào 11/11/2010 05:38
KỂ CHUYỆN TRIỀU LÝ (Mừng 1000 năm Thăng long- Hà Nội) Trống hội dồn vang mừng Thăng Long tròn ngàn tuổi Hà Nội tưng bừng nhộn nhịp cờ hoa Kỷ niệm nghìn năm Đức Thái Tổ về Đại La Rồng vàng bay khi thuyền vừa cập bến.
Người đâu màng lầu son cung điện Nước Đại Việt, người chọn đó “ Thăng Long” Niên hiệu Thuận Thiên cho vùng đất hóa rồng Kinh đô Thăng Long có từ thủa đó.
Trầm mặc trên ngôi cao Người còn trăn trở Quân Chiêm Thành rình rập chưa yên Thái tử Lý Thái Tông tài trí nổi trăm miền Đánh Chiêm Thành mở mang bờ cõi.
Hoài niệm nghìn xưa ký ức đầy vời vợi Tháp Báo Thiên, cung Dâm Đàm có còn không? Nhọc công xây thành, Đức Lý Thánh Tông Dân trách oán nhưng Người đâu có tội.
Lý Nhân Tông lên ngôi khi sáu tuổi Nhiếp chính Ỷ Lan đâu tránh được kẻ những âm mưu. “Tuyên ngôn” Lý Thường Kiệt đất nước vọng lưu Triệu Tiết tiêu vong, Ngài có về dự hội?
Tổ quốc bình an rồi Đức Lý Thần Tông ơi! “Ngụ Binh Ư Nông” thay cho lời giải thích Hai mươi ba tuổi người đi vào tĩnh mịch Mười năm trị vì Người có cả giang sơn.
Kỷ niệm ngàn năm, tiếng trống vang dồn Trách cố nhân Lý Anh Tông người lên ngôi ba tuổi Lê Thái hậu tư thông, triều đình đen tối Nhờ trung thần đất nước mới bình yên.
Lịch sử còn ghi Lý Cao Tông đâu phải vương hiền Lên ba tuổi Người ngồi trên điện ngọc Người lớn lên, dân vẫn còn khó nhọc Loạn “Quốc Bốc” rồi, Người chẳng có giang sơn.
Kế nghiệp cha Lý Huệ Tông ngồi ở cung son Ham lạc thú Người bỏ bê chiều chính Chùa Chân Giáo là nơi Người an tịnh Máu lạnh Hoàng bào người để lại cho ai?
Thủ đô ngàn năm, một áng sử dài Lên bảy tuổi Lý Chiêu Hoàng lên ngôi Hoàng đế Lên tám tuổi nàng đâu màng kén rể Trần Cảnh lên ngai vàng đổi Quốc hiệu: Kiến Trung. Hoàng ngọc Hà
@bily_0202: Bạn mở hai chủ đề thơ "mộng" và "mộng 2" trong một ngày là không đúng với quy định của Thi viện. Chủ đề "mộng" cũng đã có trên diễn đàn thơ. Do đó NT gộp cả hai chủ đề thơ bạn mới mở vào đây: http://www.thivien.net/fo...wb1NxPzORIY_Uw&Page=2
Ngày gửi: 02/11/2009 08:50 Đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyệt Thu vào 30/11/2009 02:10
Vè vẻ vè ve Nghe vè thi cử Dăm ba sĩ tử Ở trước phòng thi Cứ chép cứ ghi Phỏm chìm phỏm nổi Nghe trống đút vội Túi áo túi quần Cả hủ kinh luân Văn chương thi phú Mắt như chim cú Tròn xoe liếc nhìn Giám thị cứ tin Lũ này ngoan đạo Quay lưng đi dạo Chúng mới giờ trò Tay chân thập thò Phao liền sử dụng Ai cũng lúng túng Ngó trước nhìn sau Tay chép vài câu Mắt trông giám thị Vài đứa thủ thỉ Mày chép xong chưa Thôi cứ chép bừa Chuyển qua tao với Xem chừng trông đợi Như thể hẹn hò Ai cũng âu lo Mình không kịp chép Làm điều trái phép Sao thoát lưới trời Giám thị đứng cười Em kia đứng dậy Chân tay run rẩy Mắt ngấn lệ đầy Tai đỏ hây hây Xin thầy tha lỗi Tại em nông nổi Mới phạm lần đầu Thành khẩn hắn tâu Cầu mong tha thứ Giám thị biết chứ Lũ yêu tinh này Bị bắt khóc ngay Hòng che tội trạng Lại còn ra dáng Hối lỗi vô cùng Chứ thực thủy chung Ngựa quen đường cũ Bọn chúng cả lũ Tâm địa bất minh Nhưng nghĩ tội tình Mấy năm đèn sách Nếu làm đúng cách Đình chỉ thi luôn Cho bọn chúng chuồn Nghĩ cũng thương cảm Thôi ta tha tạm Phạm lỗi lần đầu Nhưng nếu lần sau Ta không châm chước Giám thị lui bước Sĩ tử thở phào Cung kính cúi chào Tiễn thầy ra cửa Công việc muôn thuở Tiếp tục diễn ra Sĩ tử cứ là Thậm thò thậm thụt....