Nhờ duyên may Tôi có hai lần gặp nhà thơ tuyến lửa. Lần đầu tiên trên thành phố Đỏ. Giữa thời chiến tranh, đêm ấy sáng trăng suông. Phía biển xa pháo địch nổ ì ầm. Anh đến đơn vị tôi nói chuyện về bài thơ xe không kính. Cũng giống chúng tôi, anh mặc quần áo lính. Nên không có khoảng cách nào giữa chiến sỹ với nhà thơ. Lần thứ hai, khi chinh chiến đã lùi xa. Tôi mở ngôi quán nghèo bên gốc xoan bời bời hoa tím. Một chiều Xuân nắng ngả vàng bịn rịn. Nhà thơ Trường sơn chợt ghé quán tôi. Trang phục khá chỉn chu nhưng mái tóc rối bời. Và chiếc Vétpa không sang trọng lắm. Anh cùng người bạn đường vào quán tôi trò chuyện. (Mình anh nói nhiều còn người bạn chỉ ngồi nghe). Chẳng hiểu họ nhỏ to tâm sự điều gì. Chỉ biết anh rất vui, cả tay, cả mắt mồm đều nói. Cả hai lần gặp nhau trong vồi vội. Chưa có nhiều điều trao đổi cùng anh. Nhưng tôi cảm anh sự sôi nổi, chân tình. Từ đó thường chăm đọc thư anh hơn trước. Hôm ấy nghe về anh tưởng không sao tin được. Lại một cánh chim thơ vội cất cánh về trời. Anh vội vàng chi mấy, anh Phạm tiến Duật ơi!
Ngày gửi: 08/10/2009 01:37 Đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyệt Thu vào 10/04/2010 08:06
Ai viết tên em lên bãi cát vàng kia? Anh chưa tới sóng đã ùa lên xô mất Có phải do anh hay duyên trời sắp đặt Để trọn đời này anh là kẻ đến sau
Được mất,hơn thua,tay trắng,sang giàu Anh đâu có được điều em mong muốn Không náo nhiệt,ồn ào như sóng cuộn Chỉ lặng thầm như bãi cát về đêm
Em biết không em,anh đã mãi đi tìm Người con gái ru hồn anh,em đó Sóng vỗ từng cơn,anh là con thuyền nhỏ Em có bằng lòng theo gió ra khơi?
Đã bấy lâu nay trong vòng xoáy cuộc đời Anh thầm lặng nhìn em nơi phương khác Rồi một ngày chợt lòng anh tan nát Khi vô tình giọt nước mắt em rơi
Nếu một mai kia trong dòng xoáy cuộc đời Em mệt mỏi.Về bên anh em nhé ANh sẽ vuốt tóc em trong gió chiều bay nhẹ Biển vẫn lặng thầm nhẫn nại đón chờ em!
NT chuyển chủ đề thơ bạn mở sang đây và gộp lại làm một, đổi tên chủ đề giúp bạn thành "Thơ hoa cát". Bạn hãy post thơ của bạn vào đây và xin không mở thêm chủ đề thơ nào nữa, bạn nhé!
Ngày gửi: 09/10/2009 03:07 Đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyệt Thu vào 10/04/2010 08:07
CÓ KHI NÀO...?
Em yêu những ngọn nến trong đêm ấm áp Nhưng lại bảo anh rằng Em ghét chúng vô biên Vì em biết Tình ta là ngọn nến không ngủ yên Bùng cháy lung linh Tựa đôi mình Tình cờ yêu nhau như ngọn nến gặp que diêm Nhớ nhau trong lặng im...
Một lời yêu em Anh chưa bao giờ nói Dù chỉ là vui miệng Em nghe nhói Không, không phải nỗi đau Mà là niềm sợ hãi Cuộc đời tựa chiêm bao Yêu nhau, trao nhau, nghe lao đao... Anh có thấy đau Mỗi lần em nhìn xa xăm không nói? Anh có nghe buồn gọi Mỗi lần em lặng khóc đơn côi? Tình vốn đã xa xôi Và vẫn xa xôi khi đôi tay ta nắm chặt Anh có bao giờ thấy được trong ánh mắt Em nhìn anh Mong manh một nhịp tim ngần ngại Và cần anh giữ lại? Nhưng nơi ánh mắt anh nhìn em Là khoảng hư vô em đâu thể nào lấp trống Tình anh như quả bóng Bơm tròn căng Và bên trong là không gì cả! Phải không anh?
Em thích màu xanh Rồi màu xanh hoá thành màu tím Tím tái cả một chiều em ngồi nhớ anh Nhớ những câu nói quá vô tình Anh làm sao biết! Em thấy đau mỗi lần anh nhìn xa xăm không nói Em nghe quặn lòng một lần anh khóc bên em Nỗi buồn nhẹ tênh Nhưng nặng lòng em bao đêm thức trắng Ôi sao trống vắng! Dù vòng tay anh đang ôm siết nhẹ nhàng Vì em hiểu rằng Ngay lúc này đây, qua ngày mai sẽ thành dĩ vãng. Em nhìn miên man Tìm cơn gió đang khẽ khàng lướt tới Thổi một lời, tắt nến tình ta Những gì đã qua Những gì sắp đến Những gì đọng lại Chỉ là ngọn nến
Có khi nào không anh? Một lần thôi, một chút thôi anh chịu nghe nhịp tim em bấn loạn Anh chịu vỗ về em khi nỗi buồn lai láng Anh chịu đưa tay mình ngăn dòng chảy thời gian... Có khi nào không anh? Một lần thôi cho em biết Rằng anh cũng yêu em Rằng hơi ấm kia dành cho em luôn nồng nhiệt Rằng bên em anh cũng thấy bình yên Rằng anh cũng yêu em Nhiều như nến cháy mãi trong đêm gió không thể nào thổi tắt Nhiều như một giây thôi em muốn ta gặp mặt Nhiều như nỗi nhớ bện chặt con tim mong manh... Có khi nào không anh? Yêu em như anh chưa từng yêu ai trước đó Yêu em như em yêu Có không anh? Như màu xanh trong em đã hoá thành màu tím Như những câu nói quá vô tình Nhiều vô kể anh chỉ dành cho em...?
Ngày gửi: 09/10/2009 10:06 Đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyệt Thu vào 30/04/2010 06:44
Cà phê chiều ở bên cầu Nhìn xe qua mãi nghe sầu lên môi Nghe niềm hoang tưởng xa xôi về trong tâm tưởng-đơn côi ta ngồi
chiều mưa phố thị tiêu đìều cà phê lặng lẽ nghe chiều đi hoang
một cơn bão rớt ngang trời cho mưa giữa hạ-chơi vơi nổi lòng hình như tình đã khô cong mưa sao ướt được tầm lòng quắt queo người đi tìm mãi ven đèo một bông hoa nhỏ ngày xưa tím chiều
@michel33: Bạn mở một lúc 5 chủ đề thơ trong một ngày là không đúng với quy định của Thi viện. Mình xóa 4 chủ đề, để lại chủ đề "lan man cafe chiều" này cho bạn. Bạn hãy post tiếp thơ của mình vào đây đi nhé.