Trang trong tổng số 67 trang (667 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [64] [65] [66] [67]

Ảnh đại diện

MinhAnh&PhuongLinh

Tiếng nói Việt Nam
Giang Nam

Lời Tổ quốc êm êm như tiếng má
Bên vành nôi ru giấc ngủ con thơ
Tôi nghe giọng miền Nam thương mến lạ
Tha thiết như quen thuộc tự bao giờ!
“Đây, Tiếng nói Việt nam! Đây Hà Nội!...”
Xa muôn trùng, vẫn thầm thì bên tai
Rút lại cách ngăn, đẩy lùi bóng tối
Thắp niềm tin cháy sáng giữa tim người.
Như vú mẹ không cạn nguồn sữa qúy
Như dòng sông vô tận chẳng ngừng trôi
Gói trọn tâm tình trên đôi cánh nhẹ
Làn sóng đi, mang nắng khắp phương trời!
Từng đoạn, từng lời, từng câu, từng chữ
Từng tiếng đọc sai, từng lỗi nhỏ thông thường
Sao vẫn ấm ngọt ngào như hơi thở
Đẹp như lòng chung thuỷ cuả người thương...
Tiếng chị phát thanh viên dịu dàng, trong sáng
Báo tin mừng một nhà máy lắp xong
Tôi tưởng thấy ngày mai vui chiến thắng
Ống khói Hoà Bình vươn trên nước Cửu Long...
Ôi!
“Những buổi quân thù về càn quét quê hương ta...”
... Chị đang nói... bỗng dừng...
Chị đã đọc bản tin nhoà trong nước mắt
Hàng triệu người nghe chị cũng rưng rưng...
Xe tăng Mỹ nghiến trên đường phố
Và những lời ca cuồng loạn, dâm ô
Không ngăn được ! ( Bàn tay nào ngăn nổi?)
Tiếng nói Đảng ta, tiếng nói Bác Hồ.
Khúc hát Điện Biên vẫn ấm từng khe cửa
Phá vành đai, xuyên  giới tuyến, tháp canh.
Sài Gòn thức đêm đêm theo Hà Nội
Nghe tin Thủ đô đập giữa tim mình.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

XuanTamHoa

Một nhánh thóc rơi
Hai nhánh thóc rơi
Nhiều nhánh góp lại thành gồi lúa to
Một gồi lúa to
Hai gồi lúa to
Nhiều gồi góp lại thành kho thóc đầy

Các bạn còn nhớ bài này ở lớp mấy không?

Trích giảng văn học lớp 5 có bài MỘT CUỘC HÀNH QUÂN của Khương Hữu Dụng:

Được lệnh chuẩn bị mười ngày ăn
Bộ đội ôm chầm nhau nhảy múa
Ca bài ca Ải (hay Hải?)vân

Xuất phát từ Côn lôn
Giữa một đêm mưa lớn
Tiến bước theo chân dồn
Trong lòng nghe máu rộn

Đến đầu làng
Bịp trở canh
Khe lam che áo ướt
Tảng sáng rúc rừng xanh
...
Đầu tha hồ mưa xối
Mình tha hồ vắt sên
...
Một tiếng chim kêu sáng cả rừng
Lên đường chân lại nối theo chân
Đêm qua đầu chụm run bên đá
Nay lại cùng nhau gửi(hay gọi?, hay...,không tin vào trí nhớ mình nữa rồi)nắng hừng

Một bài thơ thật hay. Bạn nào nhớ đầy đủ giúp mình với.
15.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Phan Liên Khê

Những bài tập đọc và thuộc lòng từ thời còn học cấp 1 theo tôi đến hết cuộc đời, nhớ lắm! Tôi xin bổ xung một số bài, chắc không được chính xác lắm vì thời gian đã trôi qua hơn nửa thế kỷ rồi. Tôi viết theo trí nhớ chứ không còn tài liệu lưu trữ. Cảm ơn các bạn nhiều.
Phan Liên Khê (Thượng tá Cựu chiến binh, tp Hồ Chí Minh)

ANH HUỆ
Anh bốn mươi tuổi,
Làm thợ máy đèn,
Đi sớm về tối
Bên xóm thợ rèn.
Anh cao lênh khênh,
Mắt sâu cú vọ,
Râu quai nón xanh,
Bốn mùa guốc khổ.
Nửa đêm tháng chạp
Súng nổ thình thình.
Quân mình nện Pháp,
Đại bác uỳnh uỳnh.
Anh Huệ nhà đèn
Đêm nay còn đấy
Dầu khét, củi cháy
Khói ngạt lửa nung,
Mặc, anh còn nạy
Ổ điện cuối cùng.
 Tố Hữu
* * *
Hai bên những núi cùng non,
Giữa đường cái rộng, trăng tròn sáng soi.
   Trăng sáng soi áo chàng Vệ quốc,
   Lính Cụ Hồ đi bước hiên ngang.
Trăm năm ghi tạc đá vàng,
Cùng nhau giải phóng quê hương đất cày.

EM HÁT
Trên bãi cỏ xanh,
Gió chiều lộng mát.
Trên lưng bò em hát
Những bài ca hòa bình.
Em phất ngọn cờ xinh,
Cài ngang vào ngực áo,
Em mải nhìn đôi sáo
Đang ríu rít trên cành.
Em ơi lòng ai
Mừng mừng tủi tủi,
Xưa bằng tuổi em
Anh không được hát,
Không được cầm cờ.
Ngắm em bây giờ,
Lòng anh man mác.
Trên môi em hát,
Cho lòng anh say.
Ruộng đồng ta đây,
Lá cờ ta đó,
Con chim ngọn gió.
Của anh em minh,
Tiếng hát hòa bình
Chúng ta đặt lấy…
Em hát nữa đi,
Anh phải về hội nghị
Ngày mai em nhỉ
Trên cánh đồng này,
Ngang qua anh thấy
Em lái máy cày.
Trần Hữu Thung
   
CÁT NÓNG NGÔ NỔ
   Một buổi nọ bên kia giới tuyến,
   Đồng bào đang bàn chuyện đấu tranh.
Có người lo ngại trần tình,
Diệm mà ỳ mãi thì mình tính sao?
   Một cụ già vuốt râu phát biểu:
   “Đời nào ta lại chịu thằng Ngô
Đấu tranh còn lắm gay go,
Nhưng ta nhất định làm Ngô tan tành.
   Ví như chuyện cát rang ngô nọ,
   Ngô kia mà chưa nổ vì sao?
Bởi vì cát nóng chưa cao,
Nên Ngô chưa đến vỡ đầu đó thôi!
   Nếu lửa ta gắng khơi đúng lúc,
   Khuấy đều cho cát thật nóng ran,
Ngô kia nhất định nổ tan,
Cứng đầu rồi sẽ ra than tức thì!
Bà con nghe nói cười khì,
Quyết lòng nổi lửa kiên trì “rang” Ngô.
   Mịch Quang

Miền Nam em có dừa xanh
Miền Nam em có vườn tranh, vườn trầu
Miền Nam em có mãng cầu
Miền Nam em có lúa màu vàng tươi
Miền Nam em có những người
Những người lao động ”tươi cười” đấu tranh
Đấu tranh giữ lấy dừa xanh
Đấu tranh giữ lấy vườn tranh, lúa vàng
  Hồ Thị Mỹ Hạnh
SẢN VẬT NƯỚC TA
Bắc thời nhớ gạo trong Nam,
Nam thời nhớ sắt, nhớ than miền ngoài.
Nhớ cam Bố Hạ, Xã Đoài,
Nhớ đường Quảng Ngãi, nhớ xoài Gò Công.
Dừa ngon Bình Định, Vĩnh Long,
Thanh trà xứ Huế, nhãn lồng Hưng Yên.
CẦU LONG BIÊN
Hà Nội có cầu Long Biên
Vừa dài vừa rộng bắc trên sông Hồng.
Tàu xe đi lại thong dong,
Bộ hành tấp nập gánh gồng ngược xuôi.
Suốt ngày cầu nhộn nhịp vui,
Dưới cầu nước chảy xanh ngời bãi ngô.

TẾT CỦA ÔNG, TẾT CỦA CHÁU
   Bảy mươi năm cùng khốn,
   Bây giờ đây ruộng đất về tay.
Từ ngày cải cách đến nay,
Đời ta mới có hoa này, đất kia.
   Bồi hồi nhớ những mùa hoa trước,
   Trồng hoa lên không được yêu hoa.
Ngày xuân trống lạnh gian nhà,
Cơm còn không đủ chơi hoa nỗi gì.
     Cháu ơi sắp gánh đi,
     Kẻo trưa rồi cháu nhé!
   Ông nhìn cháu nhớ hồi còn bé,
   Mẹ gánh hoa theo mẹ suốt ngày.
Cháu đi một gánh hoa đầy,
Cháu về có đủ vải dày gạo thơm.
Tết này nở trắng nồi cơm,
Áo hoa cháu với hoa vườn sáng tươi.
   Phạm Hổ
Anh Khương* là Vệ quốc quân
Dẫn đầu toàn tổ nhiều lần xung phong.
Tham gia chiến dịch Quang Trung
Phá sáu lô cốt trong vòng một đêm.
Bị thương anh vẫn xông lên,
Từ trên đánh xuống, đánh xuyên đường hầm.
Gọi là lối đánh tung thâm,
Một đêm đã diệt hơn trăm quân thù.
*Anh Giáp Văn Khương

Hai tay bưng bát muối vừng,
Lạc bùi, vừng béo xin đừng quên nhau.
Không, không tôi chẳng quên đâu,
Anh nuôi khó nhọc công đầu ai quên!
   Mấy dây bầu leo lên, leo xuống,
   Ngọn rau muống ngoài ruộng xanh xanh.
Nuôi quân khó nhọc là anh,
Bát cơm chín dẻo bát canh ngọt ngào.

 LỜI MUỖI A-NÔ-PHEN
Em là muỗi a-nô-phen,
Vì anh chưa biết em bèn xưng tên.
Tính em vốn thích ban đêm,
Đến khi chập choạng lên đèn bay ra.
Hồ ao nước đọng là nhà,
Thích vào bụi rậm bay ra xó vườn.
Khi bay em rất nhẹ nhàng,
Không kêu như chị muỗi thường ấy đâu.
Khi em đốt chẳng thấy đau,
Chúc đầu chổng vó đằng sau lên trời.
Em thích gần các anh lười,
Vì màn không mắc em thời đốt ngay.
Rồi ra anh sốt có ngày!
  Báo Vui Sống (Cục Quân Y)

CHUYỆN BÁNH CHƯNG BÁNH TÉT
Anh bộ đội miền Bắc
Vào chiến đấu miền Nam,
Trong gian khổ chín năm
Đón xuân toàn bánh tét.
Anh bộ đội Miền Nam tập kết
Ra miền ngoài ăn tết bánh chưng.
Chuyện xa dẫn đến chuyện gần,
Hai anh kể chuyện ngày xuân quê mình.
Chia nhau miếng bánh chưng xanh,
Càng thêm ấm áp mối tình Bắc Nam.
Anh Miền Bắc trầm ngâm,
Nhớ Miền Nam ghê quá.
Nhớ bao nhiêu bà má
Tám cái tết nuôi anh.
Bao em bé hiền lành,
Tám mùa xuân quấn quýt.
Anh Miền Nam nhớ càng tha thiết,
Quê hương anh, máu thịt anh đây.
Túi anh một lá thư tay,
Lá  thư bà mẹ ngoài này hỏi thăm.
Bánh chưng các mẹ làm,
Gửi các con ăn tết,
Bánh chưng này bánh tét Miền Nam.
Khác tên bởi khác cách làm,
Cũng là nếp trắng đậu xanh đó mà.
Cũng là tình mẹ con ta,
Tình yêu đất nước một nhà Bắc Nam.
Bao giờ thống nhất hoàn toàn,
Có dịp mẹ vào Nam ăn tết.
Mẹ với mẹ ăn đòn bánh tét,
Ngày ấy sao biết mấy là vui.
Hai anh bộ đội cùng cười,
Cùng thấy mùa xuân đẹp quá.
Chiếc bánh chưng xanh vừa bóc lá,
Hai anh cùng sẻ cho nhau.
Phạm Hổ

MẶT TRĂNG THAY ĐỔI
Mồng một lưỡi trai
Mồng hai lá lúa
Mồng ba câu liêm
Mồng bốn lưỡi liềm
Mồng năm liềm giật
Mồng sáu thật trăng
Mười rằm trăng náu
Mười sáu trăng treo
Mười bảy sảy giường chiếu
Mười tám rám trấu
Mười chín đụn dịn
Hai mươi giấc tốt,
Hăm mốt nửa đêm
(Hăm hai hạ huyền
Hăm ba gà gáy
Hăm bốn ở đâu
Hăm nhăm ở đấy
Hăm sáu đã vậy
Hăm bảy làm sao
Hăm tám thế nào
Hăm chín thế ấy
Ba mươi chẳng thấy
Mặt mày trăng đâu)
Đồng dao

VOI
Voi là voi ơi
Voi đi đánh nhé
Voi gầm voi ré
Voi xé tơi bời !

Ta bế ta bồng
Voi lên ta vác
Vai ta vai sắt
Chân ta chân đồng

Ta đi qua rừng
Lau tre san sát
Voi nghe ta hát
Núi dội vang lừng!
Ta đi lên đèo
Ta leo lên dốc
Voi ơi khó nhọc
Khó nhọc cùng trèo!

Con đường gieo neo
Là đường Vệ quốc.
Tha hồ đèo dốc
Ta hò ta reo !

Voi là voi ơi
Đường đi dằng dặc
Chông gai cũng mặc
Ta vui ta cười!

Một tí nữa thôi
Đứng trên đầu địch
Nhanh lên đến đích
Tới rồi voi ơi!...

Nào voi nào Vệ
Ta quyết một lòng
Voi hăng voi nhé
Trận này lập công.
Tố Hữu
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Phan Liên Khê

Những bài tập đọc và thuộc lòng từ thời còn học cấp 1 theo tôi đến hết cuộc đời, nhớ lắm! Tôi xin bổ xung một số bài, chắc không được chính xác lắm vì thời gian đã trôi qua hơn nửa thế kỷ rồi. Tôi viết theo trí nhớ chứ không còn tài liệu lưu trữ. Cảm ơn các bạn nhiều.
Phan Liên Khê (Thượng tá Cựu chiến binh, tp Hồ Chí Minh)

ANH HUỆ
Anh bốn mươi tuổi,
Làm thợ máy đèn,
Đi sớm về tối
Bên xóm thợ rèn.
Anh cao lênh khênh,
Mắt sâu cú vọ,
Râu quai nón xanh,
Bốn mùa guốc khổ.
Nửa đêm tháng chạp
Súng nổ thình thình.
Quân mình nện Pháp,
Đại bác uỳnh uỳnh.
Anh Huệ nhà đèn
Đêm nay còn đấy
Dầu khét, củi cháy
Khói ngạt lửa nung,
Mặc, anh còn nạy
Ổ điện cuối cùng.
 Tố Hữu
* * *
Hai bên những núi cùng non,
Giữa đường cái rộng, trăng tròn sáng soi.
   Trăng sáng soi áo chàng Vệ quốc,
   Lính Cụ Hồ đi bước hiên ngang.
Trăm năm ghi tạc đá vàng,
Cùng nhau giải phóng quê hương đất cày.

EM HÁT
Trên bãi cỏ xanh,
Gió chiều lộng mát.
Trên lưng bò em hát
Những bài ca hòa bình.
Em phất ngọn cờ xinh,
Cài ngang vào ngực áo,
Em mải nhìn đôi sáo
Đang ríu rít trên cành.
Em ơi lòng ai
Mừng mừng tủi tủi,
Xưa bằng tuổi em
Anh không được hát,
Không được cầm cờ.
Ngắm em bây giờ,
Lòng anh man mác.
Trên môi em hát,
Cho lòng anh say.
Ruộng đồng ta đây,
Lá cờ ta đó,
Con chim ngọn gió.
Của anh em minh,
Tiếng hát hòa bình
Chúng ta đặt lấy…
Em hát nữa đi,
Anh phải về hội nghị
Ngày mai em nhỉ
Trên cánh đồng này,
Ngang qua anh thấy
Em lái máy cày.
Trần Hữu Thung
   
CÁT NÓNG NGÔ NỔ
   Một buổi nọ bên kia giới tuyến,
   Đồng bào đang bàn chuyện đấu tranh.
Có người lo ngại trần tình,
Diệm mà ỳ mãi thì mình tính sao?
   Một cụ già vuốt râu phát biểu:
   “Đời nào ta lại chịu thằng Ngô
Đấu tranh còn lắm gay go,
Nhưng ta nhất định làm Ngô tan tành.
   Ví như chuyện cát rang ngô nọ,
   Ngô kia mà chưa nổ vì sao?
Bởi vì cát nóng chưa cao,
Nên Ngô chưa đến vỡ đầu đó thôi!
   Nếu lửa ta gắng khơi đúng lúc,
   Khuấy đều cho cát thật nóng ran,
Ngô kia nhất định nổ tan,
Cứng đầu rồi sẽ ra than tức thì!
Bà con nghe nói cười khì,
Quyết lòng nổi lửa kiên trì “rang” Ngô.
   Mịch Quang

Miền Nam em có dừa xanh
Miền Nam em có vườn tranh, vườn trầu
Miền Nam em có mãng cầu
Miền Nam em có lúa màu vàng tươi
Miền Nam em có những người
Những người lao động ”tươi cười” đấu tranh
Đấu tranh giữ lấy dừa xanh
Đấu tranh giữ lấy vườn tranh, lúa vàng
  Hồ Thị Mỹ Hạnh
SẢN VẬT NƯỚC TA
Bắc thời nhớ gạo trong Nam,
Nam thời nhớ sắt, nhớ than miền ngoài.
Nhớ cam Bố Hạ, Xã Đoài,
Nhớ đường Quảng Ngãi, nhớ xoài Gò Công.
Dừa ngon Bình Định, Vĩnh Long,
Thanh trà xứ Huế, nhãn lồng Hưng Yên.
CẦU LONG BIÊN
Hà Nội có cầu Long Biên
Vừa dài vừa rộng bắc trên sông Hồng.
Tàu xe đi lại thong dong,
Bộ hành tấp nập gánh gồng ngược xuôi.
Suốt ngày cầu nhộn nhịp vui,
Dưới cầu nước chảy xanh ngời bãi ngô.

TẾT CỦA ÔNG, TẾT CỦA CHÁU
   Bảy mươi năm cùng khốn,
   Bây giờ đây ruộng đất về tay.
Từ ngày cải cách đến nay,
Đời ta mới có hoa này, đất kia.
   Bồi hồi nhớ những mùa hoa trước,
   Trồng hoa lên không được yêu hoa.
Ngày xuân trống lạnh gian nhà,
Cơm còn không đủ chơi hoa nỗi gì.
     Cháu ơi sắp gánh đi,
     Kẻo trưa rồi cháu nhé!
   Ông nhìn cháu nhớ hồi còn bé,
   Mẹ gánh hoa theo mẹ suốt ngày.
Cháu đi một gánh hoa đầy,
Cháu về có đủ vải dày gạo thơm.
Tết này nở trắng nồi cơm,
Áo hoa cháu với hoa vườn sáng tươi.
   Phạm Hổ
Anh Khương* là Vệ quốc quân
Dẫn đầu toàn tổ nhiều lần xung phong.
Tham gia chiến dịch Quang Trung
Phá sáu lô cốt trong vòng một đêm.
Bị thương anh vẫn xông lên,
Từ trên đánh xuống, đánh xuyên đường hầm.
Gọi là lối đánh tung thâm,
Một đêm đã diệt hơn trăm quân thù.
*Anh Giáp Văn Khương

Hai tay bưng bát muối vừng,
Lạc bùi, vừng béo xin đừng quên nhau.
Không, không tôi chẳng quên đâu,
Anh nuôi khó nhọc công đầu ai quên!
   Mấy dây bầu leo lên, leo xuống,
   Ngọn rau muống ngoài ruộng xanh xanh.
Nuôi quân khó nhọc là anh,
Bát cơm chín dẻo bát canh ngọt ngào.

 LỜI MUỖI A-NÔ-PHEN
Em là muỗi a-nô-phen,
Vì anh chưa biết em bèn xưng tên.
Tính em vốn thích ban đêm,
Đến khi chập choạng lên đèn bay ra.
Hồ ao nước đọng là nhà,
Thích vào bụi rậm bay ra xó vườn.
Khi bay em rất nhẹ nhàng,
Không kêu như chị muỗi thường ấy đâu.
Khi em đốt chẳng thấy đau,
Chúc đầu chổng vó đằng sau lên trời.
Em thích gần các anh lười,
Vì màn không mắc em thời đốt ngay.
Rồi ra anh sốt có ngày!
  Báo Vui Sống (Cục Quân Y)

CHUYỆN BÁNH CHƯNG BÁNH TÉT
Anh bộ đội miền Bắc
Vào chiến đấu miền Nam,
Trong gian khổ chín năm
Đón xuân toàn bánh tét.
Anh bộ đội Miền Nam tập kết
Ra miền ngoài ăn tết bánh chưng.
Chuyện xa dẫn đến chuyện gần,
Hai anh kể chuyện ngày xuân quê mình.
Chia nhau miếng bánh chưng xanh,
Càng thêm ấm áp mối tình Bắc Nam.
Anh Miền Bắc trầm ngâm,
Nhớ Miền Nam ghê quá.
Nhớ bao nhiêu bà má
Tám cái tết nuôi anh.
Bao em bé hiền lành,
Tám mùa xuân quấn quýt.
Anh Miền Nam nhớ càng tha thiết,
Quê hương anh, máu thịt anh đây.
Túi anh một lá thư tay,
Lá  thư bà mẹ ngoài này hỏi thăm.
Bánh chưng các mẹ làm,
Gửi các con ăn tết,
Bánh chưng này bánh tét Miền Nam.
Khác tên bởi khác cách làm,
Cũng là nếp trắng đậu xanh đó mà.
Cũng là tình mẹ con ta,
Tình yêu đất nước một nhà Bắc Nam.
Bao giờ thống nhất hoàn toàn,
Có dịp mẹ vào Nam ăn tết.
Mẹ với mẹ ăn đòn bánh tét,
Ngày ấy sao biết mấy là vui.
Hai anh bộ đội cùng cười,
Cùng thấy mùa xuân đẹp quá.
Chiếc bánh chưng xanh vừa bóc lá,
Hai anh cùng sẻ cho nhau.
Phạm Hổ

MẶT TRĂNG THAY ĐỔI
Mồng một lưỡi trai
Mồng hai lá lúa
Mồng ba câu liêm
Mồng bốn lưỡi liềm
Mồng năm liềm giật
Mồng sáu thật trăng
Mười rằm trăng náu
Mười sáu trăng treo
Mười bảy sảy giường chiếu
Mười tám rám trấu
Mười chín đụn dịn
Hai mươi giấc tốt,
Hăm mốt nửa đêm
(Hăm hai hạ huyền
Hăm ba gà gáy
Hăm bốn ở đâu
Hăm nhăm ở đấy
Hăm sáu đã vậy
Hăm bảy làm sao
Hăm tám thế nào
Hăm chín thế ấy
Ba mươi chẳng thấy
Mặt mày trăng đâu)
Đồng dao

VOI
Voi là voi ơi
Voi đi đánh nhé
Voi gầm voi ré
Voi xé tơi bời !

Ta bế ta bồng
Voi lên ta vác
Vai ta vai sắt
Chân ta chân đồng

Ta đi qua rừng
Lau tre san sát
Voi nghe ta hát
Núi dội vang lừng!
Ta đi lên đèo
Ta leo lên dốc
Voi ơi khó nhọc
Khó nhọc cùng trèo!

Con đường gieo neo
Là đường Vệ quốc.
Tha hồ đèo dốc
Ta hò ta reo !

Voi là voi ơi
Đường đi dằng dặc
Chông gai cũng mặc
Ta vui ta cười!

Một tí nữa thôi
Đứng trên đầu địch
Nhanh lên đến đích
Tới rồi voi ơi!...

Nào voi nào Vệ
Ta quyết một lòng
Voi hăng voi nhé
Trận này lập công.
Tố Hữu
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Phan Liên Khê

Tôi nhớ thêm mấy câu còn thiếu trong bài "Anh Huệ" và bài "Chuyện bánh chưng, bánh tét" nên ghi lại ra đây, nhờ ban biên tập sửa lại giùm, cảm ơn nhiều. Tôi cũng rất mong đến một ngày nào đó, có người sưu tầm đầy đủ, biên tập một cuốn "Những bài tập đọc trong sách giáo khoa cấp 1"  như đã làm với "Quốc văn giáo khoa thư" thì hay biết mấy. Những bài này góp phần rất lớn giáo dục lòng yêu nước, yêu quê  hương, truyền thống vẻ vang của dân tộc và hình thành nhân cách của mấy thế hệ.

ANH HUỆ

Anh bốn mươi tuổi,
Làm thợ máy đèn,
Đi sớm về tối
Bên xóm thợ rèn.

Anh cao lênh khênh,
Mắt sâu cú vọ,
Râu quai nón xanh,
Bốn mùa guốc khổ.

Nửa đêm tháng chạp
Súng nổ thình thình.
Quân mình nện Pháp,
Đại bác uỳnh uỳnh.

Anh Huệ nhà đèn
Đêm nay còn đấy,
Hùng hục xà beng
Đập tan nồi máy.

Dầu khét, củi cháy,
Khói ngạt lửa nung,
Mặc, anh còn nạy
Ổ điện cuối cùng.

 Tố Hữu

CHUYỆN BÁNH CHƯNG BÁNH TÉT

Anh bộ đội miền Bắc
Vào chiến đấu miền Nam,
Trong gian khổ chín năm
Đón xuân toàn bánh tét.
Anh bộ đội Miền Nam tập kết
Ra miền ngoài ăn tết bánh chưng.
Chuyện xa dẫn đến chuyện gần,
Hai anh kể chuyện ngày xuân quê mình.
Chia nhau miếng bánh chưng xanh,
Càng thêm ấm áp mối tình Bắc Nam.
Anh Miền Bắc trầm ngâm,
Nhớ Miền Nam ghê quá.
Nhớ bao nhiêu bà má
Tám cái tết nuôi anh.
Bao em bé hiền lành,
Tám mùa xuân quấn quýt.
Anh Miền Nam nhớ càng tha thiết,
Quê hương anh, máu thịt anh đây.
Túi anh một lá thư tay,
Lá  thư bà mẹ ngoài này hỏi thăm.
Bánh chưng các mẹ làm,
Gửi các con ăn tết,
Các con mẹ Miền Nam tập kết,
Bánh chưng này bánh tét Miền Nam.
Khác tên bởi khác cách làm,
Cũng là nếp trắng đậu xanh đó mà.
Cũng là tình mẹ con ta,
Tình yêu đất nước một nhà Bắc Nam.
Bao giờ thống nhất hoàn toàn,
Có dịp mẹ vào Nam ăn tết.
Mẹ với mẹ ăn đòn bánh tét,
Ngày ấy sao biết mấy là vui.
Hai anh bộ đội cùng cười,
Cùng thấy mùa xuân đẹp quá.
Chiếc bánh chưng xanh vừa bóc lá,
Hai anh cùng sẻ cho nhau.

Phạm Hổ
13.00
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Phí Thuận

Bài thơ đi vàng về xanh,còn thiếu và có nhiều câu CHị quên, Chị xem thế này đúng không nhe
Ngoan nhé chú bê vàng
Ta dắt đi ăn cỏ
Bốn chân bước nhịp nhàng
Nước sông in hình chú
Không ăn nhầm phải lúa
Không giẵm  xuống ruộng màu
Bê mình ngoan đấy chứ
Bê cư ăn cứ ăn
Ta vơ vài bó lá
Đem về ủ phân xanh
Nhờ lưng bê tí nhé
Trở về qua khúc sông
Chú bê ta ngại ngùng
Lúc đi lưng vàng mượt
Lúc về xanh cả lưng
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

tugpeg

letam đã viết:


CƠM RỪNG

Cơm rưng bữa ấy mà ngon
Nửa lon gạo với sắn non trộn vào
Thương con mẹ vượt đồi cao
Tìm thêm nắm muối rắc vào cho ngon
Ngọt ngào trong bữa cơm thơm
Mẹ nhường con, mẹ cố đơm cho đầy
Chia tay mẹ nắm lấy tay
Chớ chê cơm sắn nhớ ngày về chơi
Xa rồi hỡi mẹ yêu ơi
Lòng con thường vượt núi đồi về thăm
Lúc công đồn, lúc hành quân
Chúng con thường nhớ bữa cơm ven rừng.

Cho em hỏi bài thơ Cơm rừng này của ai sáng tác, sáng tác năm nào và hoàn cảnh ra đời của nó ra sao ạ ?
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook

Trang trong tổng số 67 trang (667 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [64] [65] [66] [67]