Trang trong tổng số 67 trang (667 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [63] [64] [65] [66] [67] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

XuanTamHoa

Minh Anh và Phương Linh đã viết:

Mồ hôi ướt trán
Em bước càng mau
Bướm bay mặc bướm
Em thèm bắt đâu
Em vào đến cửa
Đã gọi U ơi
U cố quay lại
Nhìn em mỉm cười

Theo mình chính xác phải là:

...
Em vừa đến cửa
Đã gọi U ơi
...
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

XuanTamHoa

CỘT CÂY SỐ

Không cao cũng không to
Không đế cũng không vương
Một phiến đá nho nhỏ
Đứng sừng sững bên đường
Người nhờ anh chỉ lối
Đi đúng hướng đúng phương
Mọi người quý anh lắm
Công anh chẳng phải thường
          Hồ Chí Minh
      (Lớp 3 hay lớp 4?)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

letam

                  Bài hát “Đưa cơm cho mẹ đi cày”: Đạo ý thơ?

TP - Bài hát “Đưa cơm cho mẹ đi cày” (của Hàn Ngọc Bích) đã trở nên quen thuộc với nhiều thế hệ nhiếu nhi Việt Nam. Tình cờ chúng tôi biết được lời bài hát lại rất giống với ý bài thơ cùng tên của một tác giả khác.


Tác giả đó là nhà thơ Tô Xuân Lựu, người thôn Khánh Vân, xã Khánh Hà, huyện Thường Tín, tỉnh Hà Tây.
Chúng tôi đã tìm gặp nhà thơ Tô Xuân Lựu để tìm hiểu cho rõ ngọn ngành.
Ngồi trước mặt chúng tôi là một người đàn ông gầy gò, khắc khổ, mắt đã nhìn không còn rõ. Năm nay, nhà thơ Tô Xuân Lựu đã ở vào cái tuổi thất thập cổ lai hy, cái tuổi được an hưởng tuổi già nhưng ông vẫn còn canh cánh một nỗi niềm trong ký ức năm xưa chưa biết tỏ cùng ai.

Khi biết chúng tôi tìm gặp với thắc mắc về sự “trùng hợp” tứ của bài hát và bài thơ “Đưa cơm cho mẹ đi cày”, như trút bỏ được gánh nặng trong lòng, nhà thơ Tô Xuân Lựu tâm sự: Lần đầu tiên nghe thấy bài hát “Đưa cơm cho mẹ đi cày” của Hàn Ngọc Bích trên Đài Tiếng nói Việt Nam, tôi giật mình tự hỏi sao có bài hát lại giống ý bài thơ của mình đến thế.
Sau này, một lần, tôi nghe thấy chính nhạc sỹ Hàn Ngọc Bích phát biểu trên Đài Truyền hình Việt Nam rằng bài hát “Đưa cơm cho mẹ đi cày” được ông sáng tác vào năm 1970, khi ông sơ tán về Hà Tây gặp các em thiếu nhi đi đưa cơm cho mẹ đi cày nên đã xúc động viết thành bài hát.

Trong khi đó, bài thơ của tôi lại được sáng tác năm 1969 để hưởng ứng phong trào phụ nữ ba đảm đang của tỉnh nhà và đã được đăng trên Tạp san Văn hóa Hà Tây năm 1969. Năm 1974, Ty Văn hóa có đăng lại bài thơ của tôi trong “Tuyển Hà Tây – Thơ 1965- 1972”.
Năm 2000, bài thơ cũng được đăng lại trong cuốn “Đảng với mùa xuân”. Kể tới đây, ông đưa cho chúng tôi xem 3 tập sách để làm bằng chứng cho những điều ông vừa nói.
Sau khi đọc lại bài thơ của mình một lần nữa, nhà thơ Tô Xuân Lựu nói: “Tôi cho rằng bài hát “Đưa cơm cho mẹ đi cày” của Hàn Ngọc Bích là phỏng theo ý bài thơ cùng tên của tôi”.
Theo nhà thơ Tô Xuân Lựu tuy lời bài hát có nhiều chỗ thay đổi  hoặc thêm lời mới ở đoạn 2 nhưng ở đoạn 1 về tứ là giống nhau.

Chẳng hạn như lời thơ là:
Rá cơm cắp nách
Đậy tàu lá dong
Em đi ra đồng
Đưa cơm cho mẹ.


Còn lời bài hát là:
Rá cơm trên tay
Em đi đưa cơm
Cho mẹ em đi cày.


Rõ nhất là đoạn cuối của bài thơ.

Lời thơ là:
Mẹ ơi, nghỉ đã
Ăn cơm cho no
Trâu con giữ cho
Gió đồng mát lắm.


Còn lời bài hát là:

Mẹ ơi, mẹ nghỉ tay
Trời trưa vừa tròn bóng
Mẹ ăn cơm cho nóng
Mẹ để trâu cho con chăn.


Trong đoạn này, Hàn Ngọc Bích có đưa thêm câu hát “Trời trưa vừa tròn bóng” lại thể hiện điều phi lý và xa rời thực tế đối với công việc đồng áng. Người nông dân đi cày từ rất sớm, 3- 4 giờ sáng nên chưa kịp ăn bữa sáng.
Đến khoảng 7- 8 giờ sáng là họ nghỉ để ăn cơm buổi thì (tức là bữa ăn sáng của người đi cày). Khi trời vừa tròn bóng (tức là buổi trưa) thì họ đã tháo cày để đi về nhà.
Qua tìm hiểu, chúng tôi được biết nhà thơ Tô Xuân Lựu và nhạc sỹ Hàn Ngọc Bích cũng là chỗ quen biết. Nhạc sỹ Hàn Ngọc Bích từng đề nghị nhà thơ Tô Xuân Lựu đưa một số bài thơ của mình cho ông để phổ nhạc. Một lần, nhà thơ Tô Xuân Lựu có đưa bài thơ “Đàn ngỗng nhỏ” cho nhạc sỹ Hàn Ngọc Bích phổ nhạc nhưng bài hát đó không thành công.
Từ dạo đó đến nay, nhà thơ Tô Xuân Lựu cũng không lần nào gặp lại nhạc sỹ Hàn Ngọc Bích để giãi bày những trăn trở, thắc mắc của mình về câu chuyện “trùng hợp” giữa bài hát và bài thơ “Đưa cơm cho mẹ đi cày”.

Chúng tôi muốn khép lại bài viết này bằng tâm sự của nhà thơ Tô Xuân Lựu: “Nếu anh Hàn Ngọc Bích ghi là phỏng theo thơ của tôi thì có phải là một nghĩa cử cao đẹp biết bao. Và tôi không phàn nàn gì. Tôi chỉ muốn làm rõ chuyện này vì rất có thể bạn bè tôi và mọi người cho rằng bài thơ của tôi lại là phỏng theo bài hát của anh Hàn Ngọc Bích”.

Nhạc sỹ Phú Quang:
Bài hát nảy từ ý thơ của người khác mà biến nó thành của mình thì không nên!
Trong nhiều bài hát của tôi chỉ có một câu thơ, một vài chữ hoặc một ý thơ nhưng tôi vẫn trân trọng đề tên nhà thơ và trả nhuận bút cho họ.
Tôi nghĩ trong các sáng tác ở Việt Nam thì nhà thơ là thiệt thòi nhất. Nhuận bút bài thơ đăng báo được vài chục đến một trăm ngàn đồng là quá ít ỏi mà mình lại lấy của họ nữa thì quá tàn nhẫn.
Nếu không trân trọng nhà thơ, tôi nghĩ với một chút chữ nghĩa như tôi thì hoàn toàn có thể thay đổi câu thơ của họ một cách dễ dàng và họ có muốn kiện cũng không thể kiện được.
Nhưng tôi thì không nỡ làm thế. Bởi từ chính câu thơ, ý thơ của họ, tôi xúc động viết thành bài hát mà sửa đi vài chữ để biến thành của mình thì thật xấu hổ với lương tâm.

Ví dụ trong bài hát của tôi chỉ có một câu thơ của Thái Thăng Long là: “Tưởng như đã quên rồi những cành bàng ngày xưa”.
Nếu khôn khéo, tôi có thể sửa thành: “Ngỡ đã quên rồi những gốc bàng ngày xưa” hoặc “Ngỡ đã quên rồi những gốc sấu ngày xưa” hoặc “Ngỡ đã quên rồi những phố cũ ngày xưa”…
Như thế thì chẳng còn là câu thơ của Thái Thăng Long và chẳng ai bắt bẻ được cả. Cũng như trong bài hát “Hà Nội ngày trở về” của tôi chỉ có 8 chữ của nhà thơ Doãn Thanh Tùng là “Vội vã trở về, vội vã ra đi”.
Nếu muốn tôi có thể sửa đi vài chữ. Nhưng tôi không nỡ làm như thế vì nếu không có 8 chữ ấy thì tôi không thể viết được bài hát đó. Tôi quan niệm rằng sự tôn trọng các nhà thơ là tôn trọng chính mình.
Trong sáng tác nghệ thuật, người ta cần phải trung thực. Còn mượn câu thơ, ý thơ mà sửa đi thì với tôi là quá đơn giản. Bài hát nảy từ ý thơ, câu thơ của người khác mà biến nó thành của mình thì thật xấu hổ. Khó nhất là tìm ra được cái tứ.
Tứ đã hay rồi mà dựa vào đó sửa đi một chút thì quá dễ, quá đơn giản, thậm chí còn hay hơn là cái tứ “gốc” của bài thơ.

Việt Hoa
 Vui là chính - Chính là vui!
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

lương đỗ đạt

hình như bài này có vào năm lớp 2
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

MinhAnh&PhuongLinh

CON ONG

Con ong nho nhỏ
Lưng nó cong cong
Đi khắp cánh đồng
Tìm hoa gây mật
Em Hiên ngoan thật
Chẳng kém gì ong
Chăm bón vun trồng
Vườn rau xanh tốt.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

MinhAnh&PhuongLinh

Tắm mát

Mùa hè nóng nực
Ra lắm mồ hôi
Lúc học lúc chơi
Áo quần bụi bám
Nước này mát lắm
Ta phải bảo nhau
Tắm rửa gội đầu
Cho người sạch sẽ.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

MinhAnh&PhuongLinh

Bốn người
(Võ Quảng)
Người thứ nhất (Xuân):
        Vươn vai lên trước
        Rải khắp đất trời
        Chồi lộc xanh tươi
        Sắc màu rực rỡ

Người thứ hai (Hạ):
        Giục chim làm tổ
        Nhuộm lục cánh đồng
        Thắp đỏ hoa vông
        Thổi bùng lưới lửa

Người thứ ba (Thu):
        Đơm cành trĩu quả
        Nhuộm đỏ rừng cây
        Thổi lá vàng bay
        Pha hồ nước biếc

Người thứ tư (Đông):
        Chân mây mù mịt
        Vặt trụi cành bàng
        Rải khắp non ngàn
        Mưa phùn gió bấc

Thay ca đổi kíp
Đổi mới non sông
Xuân, Hạ, Thu, Đông
Mỗi người một vẻ.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

MinhAnh&PhuongLinh

MinhAnh&PhuongLinh đã viết:
Sau bữa cơm chiều

Mỗi ngày sau bữa cơm chiều
Dưới đèn một cảnh thương yêu quây quần
Mẹ em sàng gạo dưới sân
Cha nghe em đọc rõ vần từng câu
Bé em chạy trước chạy sau
Quàng vai rồi lại kề đầu bên cha
Con mèo ngồi gọn giữa nhà
Xanh xanh đôi mắt như là thủy tinh

(Tập đọc lớp 1)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

MinhAnh&PhuongLinh

Bữa cơm thường trong bản nhỏ

Chim ri mách lúa vàng chín rộ
Tu hú kêu vải đỏ trùm cây
Tháng năm mười chín rồi đây
Ngày sinh nhật Bác nắng đầy tiếng chim...

Quê em nhỏ bốn bên khe suối
Người vắng qua, chim tới chim lui
Khi vui ngắm núi làm vui
Khi buồn nhặt trái sim rơi đỡ buồn
Trái mơ non quả tròn quả méo
Đời em như cỏ héo tứ mùa
Con vua thì họ làm vua
Mình con nhà khó làm mưa ngoài ngàn
Đầu mùa bới củ thay cơm
Cuối mùa nấu đọt măng nguồn thay khoai...

Từ có Bác cuộc đời chợt sáng
Bát cơm no tháng tám ngày ba
Cơm thơm ăn với cá kho
Công đức Bác Hồ, bản nhớ nghìn năm
Bác thương dân chăm ăn chăm mặc
Em đi chợ đồng bằng bán hạt sa nhân
Tháng giêng thêu áo may quần
Tháng hai trẩy hội mùa xuân hãy còn
Lớp bình dân cuối thôn em học
Người thêm khôn, đất mọc thêm hoa
Chim khôn chim múa chim ca
Bản em có Bác như nhà có trăng
Muối lên rừng tay bưng tay đặt
Bộ đội Bác lên rừng công tác, em thương
Khi xưa lên núi không đường
Giờ anh lên núi bản mường đợi anh
Ra vườn xanh hái nhành vải đỏ
Xuống ruộng vàng gặt bó luá hương
Ngày vui nấu bữa cơm thường
Thết anh cán bộ lên mường giúp dân.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

MinhAnh&PhuongLinh

Việt Bắc – Tây Nguyên



Mười bốn lần ăn rằm tháng bảy,

Nước Việt Nam dân chủ cộng hòa,

Từ Cụ Hồ về ta đứng dậy,

Ta mới hay: có anh em ta!



Tôi biết "buôn" anh cũng có rừng,

Có nương màu mỡ có đàn t'rưng,

Có voi chở lúa đi ngang núi,

Có những người con thật anh hùng...



Nhưng anh như lúa ở bên khe,

Mới thấy mặt trời, mây đã che,

Hết gió lại mưa, tăm tối mãi,

Anh mong ánh sáng Bác Hồ về.



Anh bạn Tây Nguyễn nghĩ đúng rồi!

Thái – Mèo, Việt Bắc của chúng tôi,

Bao nhiêu tiếng nói bao màu áo,

Tay nắm tay nhau bước tuyệt vời.

Anh đã nghe "Tiếng nói Việt Nam"!

Vùng cao vùng thấp tới đồng bằng,

Người nương người ruộng đang ca hát,

Hợp tác cùng nhau dựng xóm làng.



Nhiều suối dừng chân núi cúi đầu,

Đất không được nghỉ, lúa thay nhau,

Đến đây nhìn lúa như rừng sậy

Người lạc vào trong chẳng thấy đâu;



Anh biết Thái Nguyên cạnh sông Cầu!

Núi ngồi núi đứng xếp hàng nhau,

Ngày nay lại mọc thêm nhiều núi,

Mái ngói đỏ tươi nhuộm một màu,



Anh nghe Tĩnh Túc vời Tà Sa

Tiếng máy tiếng còi lẫn tiếng ca,

Cô thợ người Nùng ngồi vặn máy,

Nhìn cô và máy ngỡ nhìn hoa!



Những bản nhà sàn ở núi cao,

Tiếng chim thánh thót bên hàng rào

Từng đoàn con trẻ ra trường mới,

Chim với người thi hát tiếng cao.



Anh bạn Tây Nguyên, anh bạn ơi!

Làm sao kể hết chuyện quê tôi.

Hơn mười năm ấy thay nhiều lắm.

Cách mạng ăn sâu đất lẫn người.



Quê tôi chưa phải chỗ thiên đường,

Còn áo vá vai, ăn bắp nương.

Lối bước còn gai, còn khúc khuỷu...

Nhưng theo Đảng vạch sẽ quang đường,



Ngày nay của tôi, mai của anh.

Lòng sắt dạ gang, ta đấu tranh.

Phải lật đổ nhào quân Mỹ - Diệm!

Mây tan mưa tạnh trời trong xanh!

Nông Quốc Chấn, 8-1959
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook

Trang trong tổng số 67 trang (667 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [63] [64] [65] [66] [67] ›Trang sau »Trang cuối