Trang trong tổng số 1 trang (2 bài viết)
[1]

Ảnh đại diện

Phạm Võ

NHỮNG ĐIỀU KHÔNG AI DẠY TA LÚC TRƯỞNG THÀNH

Có những ngày đi ngang thành phố
Ta thấy mình như chiếc lá mắc giữa dây chằng chịt những mùa qua
Gió chẳng mạnh
Chỉ lòng người quá mỏi
Nên một tiếng chào thôi cũng đủ xót xa.

Ngày bé, người ta dạy ta phép tính
Dạy cộng trừ, dạy những đáp án ngay hàng
Không ai dạy
Rằng khi lớn lên
Có những mất mát chẳng bài toán nào giải được.

Mẹ già đi trong những lần đứng cửa
Cha ít cười sau mỗi vụ mùa xa
Ta học thuộc giá điện, tiền nhà, cơm áo
Mà quên nhìn bàn tay chai
Đang run rất khẽ giữa bữa cơm nhà.

Có người đến như cơn mưa tháng hạ
Mát một khoảng lòng rồi lặng lẽ đi qua
Ta giữ lại vài câu chưa kịp nói
Để nhiều năm sau
Trời vừa xanh đã thấy lòng chênh chao.

Cuộc đời lạ
Nó chẳng hỏi ta đã sẵn sàng chưa
Đã biết chịu đựng chưa
Hay đủ mạnh chưa
Nó chỉ lặng lẽ đặt lên vai mỗi người
Những hoá đơn, trách nhiệm và vài đêm không ngủ.

Có lúc ngẩng đầu nhìn khoảng trời cũ
Ta tự hỏi mình đang sống hay chỉ đang đi
Bao lần vì sợ một lần chia biệt
Mà giữ khư khư
Những điều vốn nên buông từ lâu.

Rồi sẽ đến ngày
Ta thôi trách thời gian quá gấp
Thôi trách người, thôi trách cả bản thân
Học cách yêu những điều chưa hoàn hảo
Vì chính mình cũng đầy những vết nứt âm thầm.

Nếu đời là chuyến tàu không vé khứ hồi
Xin được sống như ngọn đèn nơi cuối ngõ
Không cần sáng nhất
Chỉ cần còn đó
Để một người mỏi mệt giữa đêm sâu
Vẫn biết đường về.
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Phạm Võ

NHỮNG THỨ TA ĐÁNH RƠI TRÊN ĐƯỜNG LỚN LÊN



Ta đánh rơi một buổi chiều rất nhỏ
Ở đâu đó giữa những lần vội đi
Ngày ấy, niềm vui chỉ cần cơn mưa tới
Giờ đủ đầy rồi
Lại chẳng biết vui vì gì.

Ta đánh rơi tiếng gọi về lúc tối
Đánh rơi mùi cơm mới ở hiên nhà
Đánh rơi cảm giác chờ ai ngoài cổng
Khi thời gian học cách kéo người ta đi xa.

Có những năm tháng
Ta đổi tuổi trẻ lấy vài dòng kinh nghiệm
Đổi những giấc ngủ dài lấy trách nhiệm trên vai
Đổi sự vô tư lấy im lặng
Rồi tưởng mình đang thắng
Trong khi chỉ đang đổi thay.

Cha mẹ cũ đi trong từng tấm ảnh
Còn ta mới hơn sau mỗi vết đau
Ngày hôm qua còn ngồi than muốn lớn
Ngoảnh lại rồi
Chỉ muốn bé thêm chút nữa về sau.

Thành phố rộng
Người đông
Đèn khuya nhiều vô kể
Mà vẫn có những đêm
Ta thấy lòng mình thiếu một chỗ ngồi quen.

Hoá ra lớn lên không phải thành người mạnh nhất
Cũng chẳng phải đi thật xa
Chỉ là sau bao lần cuộc đời làm trầy xước
Ta vẫn còn đủ dịu dàng
Để thương người
Và thương cả chính ta.
Chưa có đánh giá nào

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài viết)
[1]