Trang trong tổng số 7 trang (70 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [4] [5] [6] [7]

Ảnh đại diện

Vodanhthi

.
Mời các bạn nghe Elgar Cello concerto in E minor, opus 85, First Movement (Adagio - Moderato). Jacqueline du Pré trình bày, dưới sự dẫn dắt của Daniel Barenboim.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Tuấn Khỉ





Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Tuấn Khỉ

Nguyễn Văn Thương - Trở về đất mẹ

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Tuấn Khỉ

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Vodanhthi

Phim về danh cầm piano Glenn Gould



TT - Glenn Gould (1932-1982) được biết đến là một thiên tài âm nhạc, nhà lý luận, kẻ lập dị cô độc trên con đường nghệ thuật của nửa cuối thế kỷ 20.

http://images1.tuoitre.vn/Tianyon/Cache/Image/146/607146.jpg
Danh cầm Glenn Gould - Ảnh: destinationcentreville.com



Nghệ sĩ Canada này đã đem đến một lối trình diễn mới cho các tác phẩm của Bach, và dành thời gian cho cả các tác phẩm viết cho piano ít được biết đến của Jean Sibelius, Richard Strauss và Paul Hindermith. Bản thu âm biến tấu Goldberg của Bach với Hãng CBS vào năm 1955 trở thành đĩa bán chạy nhất. Năm 1957, Gould là nghệ sĩ Bắc Mỹ đầu tiên biểu diễn ở Liên Xô ngay trong thời kỳ chiến tranh lạnh.

Bộ phim tư liệu hiếm hoi về danh cầm piano Glenn Gould gồm 32 khúc phim ngắn sẽ được trình chiếu vào 20g ngày 23-12 tại Cà phê Thứ Bảy (19B Phạm Ngọc Thạch, Q.3, TP.HCM). Tọa đàm về bộ phim cũng diễn ra sau buổi chiếu.

A.CHI
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

hientango

“Khi đàn sếu bay qua” là một bộ phim kinh điển của điện ảnh Xô Viết
Bộ phim là câu chuyện cảm động của 2 nhân vật Boris và Veronica trong thời kỳ thế chiến thứ 2.
Ngày lên đường ra trận, Boris đã đi mà không gặp lại Veronica để từ biệt. Anh nhờ bà của Veronica gửi cho cô “con sóc” bằng bông_ là biệt danh mà anh đặt cho cô. Cô đã chạy theo ra ga tàu nhưng chỉ kịp nhìn thấy Boris từ xa mà không nói với nhau được lời từ biệt.
Boris hy sinh, một người trong quân đội đã thông báo cho Veronica biết điều đó nhưng cô vẫn hy vọng Boris sẽ trở về và không nói chuyện đó với gia đình.
Những ngày sau đó là một chuỗi bất hạnh với Veronica. Cô đã bị Mark_ bạn của Boris hãm hiếp khi cô đang bị choáng váng bởi trận bom của quân Đức. Gia đình và mọi người khinh bỉ vì cho rằng cô đã phản bội Boris, nhưng trên hết, Veronica phải sống với người mình ko yêu.
Mark có nhân tình và trong dịp sinh nhật người yêu, anh ta đã đem chính con sóc của Veronica đến tặng cô ta. Lúc đó, mọi người trong buổi tiệc tình cờ phát hiện ra trong con sóc có một bức thư ghi chữ ký của Boris. Đúng lúc đó, Veronica cũng đến nơi để đòi lại con sóc và đã được đọc lá thư mà anh đã viết trước khi lên đường. Lúc đó Veronica mới biết Boris đã gửi thư từ biệt mình.
Thêm một người đồng đội của Boris khẳng định với Veronica rằng anh đã hy sinh nhưng cô vẫn không tin và tiếp tục hy vọng.
Ngày giải phóng, cả thành phố tràn ngập triệu triệu cánh hoa để đón những người lính trở về. Veronica cũng hòa vào dòng người trên phố để đón Boris cùng với đóa hoa nhỏ trên tay.
Trong đám đông cô nhìn thấy Stephan_ đồng đội của Boris, anh trao vào tay Veronica cả bó hoa lớn vừa được tặng và đưa cho Veronica tấm ảnh của Boris mang theo, trong đó là hình chụp cô…
Cô ôm chặt bó hoa và đi thẫn thờ giữa hàng vạn người đang hân hoan mừng chiến thắng, đoàn tụ.
Tiếng một người sĩ quan hét to: “Hỡi các người mẹ, người cha, các anh chị em! Hanh phúc của ngày trở về tràn ngập khắp nơi, trái tim của những người Xô viết đang hát lên vui mừng chiến thắng. Tất cả chúng ta đã chờ đợi khoảnh khắc này, chúng ta đã mơ về nó ngay trong những ngày tăm tối nhất. Nhưng chúng ta sẽ không quên những người đã nằm lại trên chiến trường. Các vết thương rồi sẽ hàn gắn nhưng hãy giữ mãi trong tim ta lòng căm thù chiến tranh!”
Có một ông lão phúc hậu nhìn thấy cô và hiểu ra mọi chuyện. Ông đến bên Veronica, mỉm cười và nhẹ nhàng nói: “Hãy tặng hoa cho những người xứng đáng được nhận đi cháu!”
Trong làn nước mắt, Veronica tặng hoa cho ông lão, cho tất cả những người lính đang ở xung quanh cô và cùng họ cảm nhận niềm hạnh phúc đang đến khi đã trải qua biết bao đau khổ, mất mát…
http://www.youtube.com/watch?v=8-ZP8qOl0OA
Mời các bạn vào trang web http://hienguitar.com/ để tham khảo thêm về các bài viết về cảm thụ âm nhạc cổ điển nhé!
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Vodanhthi

Mời các bạn nghe chương I. Allegro, bài Concerto in D minor (BWV1052) của J. S. Bach do danh cầm Glenn Gould trình bày:


.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Vodanhthi

.
Mời các bạn xem Chương III (presto), bài Concerto in G minor dành cho violin, của J.S. Bach, nhưng ở đây lại biến tấu với Fuzz guitar rất ngộ nghĩnh.


.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Vodanhthi

Mời các bạn nghe chương I - Allegro Molto, bài Violin Concerto in E minor Op.64 của Mendelssohn:


.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

bambuvn

Mình rất thích nghệ sĩ Canda này
Glenn Gould Herbert (sinh ngày 25 tháng 9 năm 1932 - mất ngày 4 Tháng 10 năm 1982) là một nghệ sĩ dương cầm người Canada và cũng là một trong những nghệ sĩ piano cổ điển nổi tiếng nhất thế kỉ 20 cho đến nay.[1] Ông đặc biệt nổi tiếng như một thông dịch viên nhạc phím của Johann Sebastian Bach.
Danh cầm Glenn Gould - Ảnh: Day guitar - Cách chơi đàn của ông được phân biệt bởi trình độ kỹ thuật vượt trội và khả năng trình bày rõ kết cấu đa âm nhạc của Bach. Sau thời niên thiếu của mình, Gould không chơi các bản nhạc lãng mạn của Liszt, Schumann, và Chopin. Các tiết mục của Gould rất đa dạng, bao gồm các tác phẩm của Beethoven, Mozart, Haydn, Brahms, nhà soạn nhạc trước Baroque như Jan Pieterszoon Sweelinck, và các nhà soạn nhạc thế kỷ 20 như Paul Hindemith, Arnold Schoenberg và Richard Strauss. Gould đã nổi tiếng với sự lập dị từ cách diễn giải âm nhạc không chính thống của mình và phong cách vào bàn phím đến các khía cạnh của cuộc sống của mình và hành vi cá nhân. Ông dừng các buổi hòa nhạc ở tuổi 31 để tập trung vào phòng thu và các dự án khác. Gould là nghệ sĩ dương cầm đầu tiên ghi âm tất cả các bản piano của Liszt và các bản giao hưởng của Beethoven (bắt đầu với dàn nhạc giao hưởng thứ năm, vào năm 1967).

Gould cũng được biết đến như một nhà văn, nhà soạn nhạc, nhà báo và chỉ đạo ở đài truyền hình. Ông đóng góp một năng suất lớn cho các tạp chí âm nhạc, trong đó ông đã thảo luận lý thuyết và đưa ra triết lý âm nhạc riêng của mình. Sự nghiệp như một nhà soạn nhạc ít phân biệt. Ông đã có nhiều dự án bị bỏ dở. Có bằng chứng cho thấy, đã có ông sống ngoài 50, ông có ý định từ bỏ piano và dành phần còn lại của sự nghiệp của mình để tiến hành các dự án khác. Như làm ở một đài truyền hình, Gould sẽ có một cuộc sống rất thoải mái. Thu nhập của ông là từ truyền hình và đài phát thanh phát sóng các buổi biểu diễn ở studio, phim tài liệu về cuộc sống ở nơi hoang dã Canada.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook

Trang trong tổng số 7 trang (70 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [4] [5] [6] [7]