Trang trong tổng số 14 trang (135 bài viết)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

doanhong

Hắn tóc nâu vươn niềm đau thế kỉ
Quần blue jean chung thuỷ bạc thời gian
Bastos xanh kẹp chặt ngón tay vàng
Theo thời gian hắn trở mình cuồng loạn
Và hôm nay lớp trẻ cởi mở lòng
Cho hắn sống dù mất hồn như Davit,Victor
Tương lai đâu
Hai giờ đêm có kẻ mất hồn
Hè đại lộ bar,show dồn dập on night
Lê gót giày nghiến từng lưng phố xá.
......
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

doanhong

THƯ GỬI MẸ
Mẹ còn đó chăng,thưa mẹ
Con vẫn còn đây.Xin chào mẹ của con!
Ánh sáng diệu kì những tia nắng hoàng hôn
Xin cứ toả trên mái nhà của mẹ

Người ta viết cho con rằng mẹ
Phiền muộn lo âu quá đỗi về con
Rằng mẹ thường lững thững ra đứng đường
Khoát tấm áo choàng xưa cũ nát

Trong bóng tối buổi chiều hôm xanh ngắt
Mẹ mãi hình dung một cảnh tượng hãi hùng
Có kẻ nào vừa đâm trúng tim con
Giữa quán rượu ồn ào loạn đả.

Con vẫn như xưa đằm thắm dịu dàng
Vẫn như xưa một niềm mong ước
Sớm thoát khỏi nỗi chán chường buồn bực
Để trở về với mái nhà xưa.

Con sẽ về khi vào độ xuân sang
Mảnh vườn trắng của ta đâm chồi nảy lộc
Chỉ có điều mẹ nhé,mỗi ban mai
Đừng đánh thức con như tám năm về trước.

Đừng thức dậy những ước mơ đã mất
Đừng gợi chi những mộng đẹp không thành
Đời con nay đã thấm nỗi nhọc nhằn
Đã sớm chịu bao điều mất mát.

Cũng đừng dạy con nguyện cầu,vô ích!
Nẻo về xưa đã khép lại rồi
Chỉ mẹ là diệu kì,ánh sáng,niềm vui,
Chỉ mình mẹ nâng con vững bước.

Hãy quên đi những lo âu mẹ nhé
Đừng buồn phiền quá thể vì con
Xin mẹ đừng lững thững ra đứng đường
Khoát tấm áo choàng xưa cũ nát.
            A.Blok-X.Êxenin
             Anh Ngọc dịch
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

doanhong

ENXA NGỒI TRƯỚC GƯƠNG
Ngay giữa hồi bi kịch của ta đây
Một ngày dài bên tấm gương soi
Nàng chải miết mái tóc vàng rực rỡ
Bàn tay nàng như kiên trì giập lửa

Ngay giữa hồi bi kịch của ta đây
Một ngày dài bên tấm gương soi
Nàng chải miết mái tóc vàng rực rỡ
Như lơ đãng dạo khúc đàn êm ả
Ngay giữa hồi bi kịch của ta đây
Suốt ngày dài ngồi bên tấm gương soi

Nàng chải miết mái tóc vàng rực rỡ
Như cố tình nàng giày vò trí nhớ
Suốt ngày dài bên tấm gương soi
Khơi bùng lên hoa lửa mãi không thôi
Chẳng nói như ai khi soi gương rực rỡ

Như cố tình nàng giày vò trí nhớ
Ngay giữa hồi bi kịch của ta đây
Cuộc đời oái ăm như tấm gương soi
Chiếc lược phân chia ánh lửa vàng óng ả
Làm loé sáng trong tôi bao trí nhớ

Ngay giữa hồi bi kịch của ta đây
Như thứ năm cứ hàng tuần ngồi đó
Một ngày dài ngồi soi vào trí nhớ
Nàng thấy nhoà đi trong tấm gương soi

Các diễn viên bi kịch của ta đây
Và đấy là các diễn viên ưu tú
Và chẳng nêu tên mọi người đều rõ
Và rõ ý sâu xa đám lửa đêm dài

Và mái tóc vàng khi nàng đến ngồi soi
Và lẳng lặng chải ánh vàng rực lửa.
                 Aragong
             (Đào Xuân Quý dịch)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

doanhong

BÀI CA LƯU LINH
Rượu đến chạm đầu môi
Tình yêu đến trong mắt
Tất cả là sự thật
Trước khi chúng ta già ta mất
Tôi nâng ly đưa lên môi
Tôi nhìn em
Và tôi
Thở dài
(William Butler Yeats)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

doanhong

ÂM NHẠC ĐÊM KHUYA
Lớp vỏ trắng đường sẹo dài đen đủi
Cổng ra vào chằng chịt đám hoa mơ
Con thuyền trăng lạnh lùng trôi chầm chậm
Ôi thời gian,tim tuyệt vọng đợi chờ

Con đường vắng ngập ánh đèn chờ đợi
Ngày vừa qua,một ngày mới đến liền
Xe chuyển bánh,bé và người đùa giỡn
Còn gì đây,phút thinh lặng bình yên

Điệu âm nhạc vô thanh nghe trở lại
Tiếng tơ căng mang nỗi u sầu
Không chịu nổi sao nụ cười hé nở
Chấp nhận rồi niềm tuyệt vọng thương đau

Này nhịp đập mùa xuân bên ngưỡng cửa
Hoa nở rồi cành lá khép làm chi!
Thịt da kia chẳng mấy đời phát triển
Ngỡ ngàng chăng giữa cuộc sống xuân thì.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

doanhong

ÂM NHẠC ĐÊM KHUYA
Lớp vỏ trắng đường sẹo dài đen đủi
Cổng ra vào chằng chịt đám hoa mơ
Con thuyền trăng lạnh lùng trôi chầm chậm
Ôi thời gian,tim tuyệt vọng đợi chờ

Con đường vắng ngập ánh đèn chờ đợi
Ngày vừa qua,một ngày mới đến liền
Xe chuyển bánh,bé và người đùa giỡn
Còn gì đây,phút thinh lặng bình yên

Điệu âm nhạc vô thanh nghe trở lại
Tiếng tơ căng mang nặng nỗi u sầu
Không chịu nổi sao nụ cười hé nở
Chấp nhận rồi niềm tuyệt vọng thương đau

Này nhịp đập mùa xuân bê ngưỡng cửa
Hoa nở rồi cành lá khép làm chi!
Thịt da kia chẳng mấy đời phát triển
Ngỡ ngàng chăng giữa cuộc sống xuân thì
     James Mac Auley
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

doanhong

ÂM NHẠC HỒI TƯỞNG
Biển mênh mông dào dạt cơn sóng vỗ
Thảo nguyên xa mộng ước của đàn bò
Âm điệu ấy vút nhanh và dồn dập
Như sóng bạc đầu lần cuối phủ bờ xa
Bọt trắng xoá tan tành con nước rút.

Những lời ru êm ái buổi ban đầu
Con nước lên con nước xuống về đâu
Như tiếng dạo đàn trữ tình dìu dặt
Gió miên man gió thổi đều hiu hắt
Bỗng vút cao tiếng gió giật sững sờ.

Và cơn mưa những phút giây tí tách
Nước khuấy đều lóng lánh bạc reo vui
Từng giọt mưa vẫn quyến luyến ngậm ngùi
Cho đến khi làm cơn đau nhói buốt
Lắng nghe đều mưa lại đến rồi đây!
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

doanhong

BẦU TRỜI HOÀNG HÔN
Trời hoàng hôn em như đám mây bay
Màu hoàng hôn làm anh ngất ngây say
Đôi môi ngọt là của anh đấy nhé!
Đời của em,ôi cơn mộng u hoài!

Linh hồn anh em còn thắp sáng mãi
Môi ngọt ngào hơn cả ly rượu cay
Buổi gặt chiều êm đềm trong tiếng hát
Anh cô đơn giữa cơn mộng tròn đầy

Anh gào to giữa gió chiều âm hưởng
Cơn gió nào mang tiếng vọng cô đơn
Trong đáy sâu mắt anh đang săn đuổi
Đôi mắt em giọt nước đêm trường.

Trong chiếc lưới tuyệt vời yêu đương ấy
Vẫn mênh mông tiếng nhạc lưng trời
Hồn tôi đó bên bờ mi huyền ảo
Nước mắt nàng hay giấc mông đời tôi.
       Pablo Neruda
      Tran.W.S.Merwin
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

doanhong

BÓNG TỐI
Này nhạc sĩ,nắn phím tơ đi nhé!
Với bàn tay dài yểu điệu dịu dàng
Ai thắp sáng ngàn sao kia rạng rỡ
Để chìm dần triền cát phẳng mênh mang

Trong giấc ngủ tiếng chó già rên rỉ
Và than hồng tàn lửa ngọn miên mang
Leo lét cháy qua tường dày bóng tối
Đêm đen này cũng giã biệt lang thang

Này nhạc sĩ nắn phím tơ thật nhẹ
Phút giây rồi cũng tiếng tới thành giờ
Trên cửa sổ lớp băng vừa kết tủa
Hoa ngoài vườn đang giăng bẩy cung mê

Không khí tối tăm,hồn ma vất vưởng
Khung cửa mở để tai cùng lắng nghe
Âm nhạc nào đánh thức hồn ma dậy
Cơn mơ nào xin đoái tưởng hồn quê
         Walter De La Mare
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

doanhong

BÔNG TUYẾT
Đã lìa bỏ không gian thăm thẳm
Đã lìa bỏ áng mây nhẹ bồng bềnh
Lang thang mãi trên rừng sâu trơ trọi
Xa cánh đồng sau vụ gặt chênh vênh
Rồi chầm chậm dịu dàng không tiếng động
Ta thả mình rơi nhẹ giữa mông mênh
Ta tưởng tượng mây cũng mơ màng thế
Hình hài kia thiêng liêng quá vẽ vời
Ngay cả lúc trái tim mình hồi hộp
Thú nhận rằng ôi màu trắng đầy vơi
Bầu trời đó biết nói gì manh động
Là niềm đau ta cảm thấy trong người
Thơ này viết là cho không gian ấy
Những vần êm là làn điệu ngân dài
Bí mật này vẫn mãi là vô vọng
Nghe trong lòng mây xám ngút ngàn bay
Thì thào mãi cũng không hề biết được
Lời nói này cho rừng núi đồng hay.
  Henry Wadsworth Longfellow
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook

Trang trong tổng số 14 trang (135 bài viết)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối