Nước chảy xuôi dòng không hỏi bến,
Mây bay lặng lẽ chẳng về non.
Danh lợi một đời – ai giữ được?
Một sớm nhìn ra: mất cũng là còn.
Thuyền chẳng buộc neo, trời không giữ gió,
Tâm vắng rối tơ, cảnh mới thong dong.
Khách cũ là ta, người xưa là bóng,
Cười một niềm không – giữa cõi phiêu bồng.
☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào
LIÊN HOA
Thong dong tự tại một bước chân.
Giữa chốn không linh, giữa chốn trần.
Râm ran một góc lời khấn vái.
Nhỏ to tham luyến chuyện bi hài...
Mỉm cười dừng bước ngoài nhân thế.
Mặc cho kẻ lễ, kẻ dâng hương.
Ngắm gió chuyển mây cảnh vô thường.
Một đoá liên hoa tràn tâm tưởng.
-Vuơng Linh-
☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào
TỈNH MỘNG TRẦN
Thật đáng cười thay kiếp nhân sinh
Bám chấp cái tôi, giữ lấy mình
Tự phân cao thấp rồi khinh bạc
Tự định thiện ác tự phân minh.
Thật đáng buồn thay kiếp nhân sinh
Cả đời đuổi theo một chữ tình
Tình bạn, tình thân, tình đôi lứa
Rồi than phận khó sống sao vừa.
Thật đáng chê thay kiếp nhân sinh
Cúng bái u mê lễ linh đình
Tham lam thỉnh pháp cầu cải vận
Lại quên rằng đạo ở dưới chân.
Hồng trần nhân quả buộc lấy thân
Khởi sinh đã định diệt tới gần
Xả buông vướng bận thân, tâm, trí
Chợt thoát vô minh, tỉnh mộng trần.
-Vương Linh-
☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào