Thôi em đừng kêu ngày dài hãy nói ngày ngắn. Sống mỗi ngày rất bận Chắt chiu sức dâng đời.
Với kiến thức:
Bước trong đời Anh thấy em giữa bầu trời trong trắng Em đang cười như hoa tươi, trong vũ trụ hạnh phúc bao la. Đàn chim đang mải say tung cánh vươn xa Anh nhìn theo: mơ và hạnh phúc Có em trong cánh chim bay.
Với thời gian:
Đừng vội xa em nhé Hãy về đầy thời gian Cho lòng anh tràn ngập Tình yêu say êm đềm.
Với đời:
Là đoá hoa thơm Đừng khắt khe em nhé Hãy toả ngát mùi hương Cho đời thêm dịu ngọt.
Vẫn ao ước một lần thăm nơi ấy Thắp nén hương thơm để “biết làm người” * Bái vọng hồn Mười Cô Gái trên đồi Mười ngôi mộ mãi mãi tuổi đôi mươi
Ba sáu năm chiến tranh đã đi qua Cỏ cây phủ xanh, nở hoa cho đất Cuộc sống tươi màu, vang xa câu hát Đồi Mười Cô gió cũng hát ngân nga?
Mắt tâm nhìn kính cẩn hướng trời xa: Thân trinh nữ sáng ngần thời bom đạn Tuổi xuân đan con đường thành ma trận Lấy cuộc sống mình nối mạch thương yêu …
Mặc hơi bom nhạt hương kết gội đầu Tìm bông mua giữa hai làn bom đạn Tim thổn thức bước chân người ra trận Đến bây giờ tiểu đội vẫn bên nhau…
Tháng năm đi Ngày giỗ lại nghẹn ngào trong lòng người; ngàn đời còn sâu lắng Đài hương lung linh, Mười ngôi mộ chí đẹp giữa trời; tình đất ấm ngàn sau
Mong trời trên đồi rực rỡ sắc mây Gió ru say giấc bình yên khao khát… Hồn trinh nữ giữa trời hương bát ngát giữ yên bình. Tổ Quốc mãi tồn vinh.
Khi tim tôi bắt đầu biết rung động Tôi đi tìm bài thơ đẹp hằng mong Tôi gặp ông đúng ngày ông nổi giận Tôi hỏi ông có biết một bài thơ
Ông trả lời : Không biết đọc thơ Nên không biết bài thơ tôi khao khát Tôi hướng nhìn túi ông dấu kín... Một người làng biết ý bảo tôi : - Trong túi ông có bài thơ tuyệt tác
Một sáng mai tôi nói nhỏ với bà Xin cho đọc bài thơ ông viết Phải lâu lắm, sau những lời tha thiết Của tôi bà mới lấy dùm cho
Một bài thơ tự do Mà tôi hằng say đắm Tôi học thơ ban ngày Đêm về tôi tập ngâm
Một bài thơ tôi yêu Bằng trái tim nồng cháy Cuồn cuộn sóng triều dâng Say xưa trong gió xoáy
Tôi ngâm thơ say mê Ngâm cả trong giấc mơ Chim ca bên khung cửa Trời xanh bay cùng thơ
Tôi hát trong đêm trăng Những lời thơ du dương Chén rượu tình nồng đượm Bên dòng sông quê hương
Dưới trời sao bà lắng nghe tôi hát Và dùng đàn bàu để đệm cho tôi Soi sáng bài thơ bằng trái tim yêu Ôi sung sướng, bên tôi là tấm lòng người mẹ !
Kìa ông đến, mang theo tờ sắc lệnh ! Một sự lặng im kinh khủng đất trời Xé toạc trong tay tôi tờ giấy Chép bài thơ ông, ca ngợi tự do
Bài thơ nay đã bán cho Một chàng kỵ sĩ giang hồ : ba trăm Thương ôi ! tác phẩm trăm năm Trong tay kỵ sĩ nát tan mất rồi
Vẫn thường nhớ đấy thơ ơi Đâu còn say nữa tim này thiết tha