Trang trong tổng số 1 trang (6 bài viết)
[1]

Ảnh đại diện

Cao Kiến Trung

Cậu tôi

Hồi nhỏ ở với bà,
Tôi thường chơi với cậu.
Tính cậu tôi hậu đậu,
Nên đã truyền sang tôi.
Nhớ những lần thả trôi,
Trên con thuyền ao cũ.
Và có đợt mưa lũ,
Nước dâng tận ngang hông.
Và tháng ngày lông bông,
Được cậu kiệu đi dạo.
Cậu và tôi rất ngáo,
Nhiều lần khiến bà điên,
Giận đùng đùng chạy biến.
Khi đi còn tuyên chiến,
Mở nụ cười “lêu lêu”.

Nhớ cậu có túp lều,
Ngày cậu ra đó học.
Qua năm tháng cực nhọc,
Cậu đã đỗ Bách Khoa.
Giờ cậu đã có nhà,
Có con và có vợ.
Nhưng cậu ơi…cháu luôn nhớ
Những năm tháng trôi qua.
Và cứ ức nhạt nhoà,
Một thời còn trâu trẻ.
Dẫu xa mà mới mẻ,
Và sống động trong tim.
Nay cháu hạnh phúc đi tìm,
Một thời… ở với cậu.

Sáng Hà Nội, ngày 03, tháng 07, năm 2020
Cao Kiến Trung
14.00
Ảnh đại diện

Cao Kiến Trung

Mẹ

Mẹ không phải là hoa thơm.
Mẹ cũng chả phải… là nàng tiên nữ.
Mẹ chỉ là người phụ nữ... người đã sinh ra con.

Khi tuổi còn chưa tròn,
Con lúc nhúc… nằm trong vòng tay mẹ.
Qua cái hôn khe khẽ,
Mẹ thơm vào môi con.
Rồi ngày con lon ton,
Chập chững… con bước từng lần bỡ ngỡ,
Lúc đó mẹ luôn vỗ về: “Con không phải sợ
Vì…mẹ ở đây sẽ đỡ…”
Hiểu ý mẹ, con cười khì và tiếp tục đi.
Ôi những lần bú ti,
Mọc răng, con hay nghiến.
Chắc là con đã khiến,
Mẹ đau nhiều phải không?
Và những lần ngoại trông,
Hẳn mẹ nhớ con nhiều lắm!
Hôm mẹ cho con đi tắm.
Mùi bồ kết toả ra,
Hương thơm toả khắp nhà,
Mượt đầu, con thấy mẹ cầm lược chải miết.

Đến ngày con học viết,
Mẹ nhẹ nhàng dạy con.
Ôi chữ cái con con,
Sao mà hay hay thế!
Mẹ bảo: “Đây là bàn, là ghế,..
Kia là cây khế, cây na...”
Mẹ dạy con quét nhà,
“Con phải chào ông bà, con chào cô bác...
Vào lúc khách đến chơi,
Và khi con đi chơi bời.”
Vâng lời, con nghe theo lời mẹ.

Tới ngày mẹ sinh em bé.
Đi trên đường có người khẽ gọi con:
“Dũng ơi! Mẹ cháu vừa sinh con.
Bé là trai hay là gái?”
Rồi một buổi sớm mai,
Bà đưa con vào viện thăm mẹ.
Lúc đó con thấy mẹ,
Bế thằng bé đỏ hon,
Mắt bé sáng và tròn.
Sao mà đáng yêu thế!
Thế là con đòi bế.
Bố cười và bảo con:
“Em vẫn còn bé con,
Ngày em lớn rồi, bố sẽ cho con bế.”
Thế là con hả hê,
Thầm ước rằng: “Em ơi, hãy mau lớn!”

Rồi đến ngày em lớn.
Bọn con thường cãi nhau,
Đánh nhau như giặc tàu.
Đau đầu, con biết… bố và mẹ buồn lắm!
Nhiều khi con thấy mẹ,
Lặng lẽ ngồi và ngắm,
Say đăm đắm, nhìn đám thằng con.
Chắc khi nào có con, rồi con sẽ hiểu lòng mẹ.
Tự nhiên mẹ cười và bảo khẽ:
“Các con cứ học đi, hai hạt giống tỉ hai của mẹ.”
Con cười khì và bảo nhẹ:
“Mẹ đi đi rồi con mới học!”

Mẹ ơi…
Con biết bố và mẹ nặng nhọc,
Tích từng cọc đồng tiền, vất vả để nuôi con.
Ngày ngày bố mẹ chạy bon bon,
Trên cánh đồng hai mươi mẫu.
Giờ đây, mặt và người xương xẩu.
Cười mà hằn vết thời gian.
Mong con sau an nhàn,
Không cực hàn như đời bố mẹ.

Mẹ ơi…
Con sẽ vẽ…
Có một cánh đồng xanh,
Một dòng nước vây quanh
Và nhà của ta ở giữa.
Mỗi sáng khi mở cửa,
Nặc mùi hoa lúa thơm,
Hoà quyện với mùi rơm,
Cùng mùi thơm ngói cũ…
Kìa! Có chàng thanh niên đang ngủ,
Sau những ngày thiếu ngủ để ôn thi.
Mẹ cậu ta đến và thầm thì:
“Dậy đi con, nay còn đi học!”
Tình yêu bố mẹ- con yêu như quý trọng từng hạt thóc.
Rất thiêng liêng, người nông dân ta gọi đó là “hạt ngọc”.

Sau bao tháng năm, bố mẹ nuôi con ăn học,
Con giờ đây đã lớn khôn.
Nhưng vẫn luôn bồn chồn,
Vì những lần làm bố đau, mẹ khóc.
Nay con đang đi học,
Bố mẹ ở quê nhà,
Đừng lo cho con nha!
Con hứa sẽ không sa đà,
Vào những phường đen tối.
Luôn tạo ra cơ hội,
Để phát triển bản thân.
Mãi yêu và nhớ song thân
Đang ở nhà, ngóng chờ con đó.
Mẹ ơi con bảo nhỏ:
Con cảm ơn bố và mẹ…
… người đã sinh ra con.

Hà Nội, ngày 06 tháng 07 năm 2020
Cao Kiến Trung
15.00
Ảnh đại diện

Cao Kiến Trung

Nhớ ngoại

Loay hoay cầm bút trời đổ mưa,
Không biết giờ này ngoại ngủ chưa?
Gió đông người thấy rung rinh nhớ.
Cho con quay lại những ngày xưa…

Tuổi bé thơ, con ở với ngoại
Chơi cùng các bạn, với cậu Oai.
Buổi tối nằm, con nghe ngoại ru hát,
“Cái cò à ơi…” dịu mát trong tim.
Mắt lim dim, con nằm say ngủ.
Tiếng võng xưa kẽo kẹt, ấm lời ru…

Hu hu.. ngoại đút con ăn,
Quả ớt cay làm con tỉnh giấc.
Giấc vị cay nồng con khẽ nấc không thôi.
Con khóc ngoại cười, ran rát bờ môi…

Rồi ngoại đi làm, ở nhà con chơi với cậu.
Cậu kiệu con đi, bay vào trời khoảng lặng.
Vui suốt buổi chiều, mặc kệ ai trách mắng.
Cùng ngắm gió mây, leo lên cống bấc,
Tay vuốt dòng nước, vung mái chèo xưa…

Nhớ những buổi năm xưa
Ngoại tụng kinh, con chắp tay niệm phật.
Mõ, chuông vang, sau hồi con ngủ gật.
Ngoại đốt giấy vàng, khói toả mù cay.
Đẹp lắm thay đôm đốm vụn tàn bay!

Ngoại đi làm, căn phòng nhỏ hay để cho con:
Nước đường xanh, cùng mấy quả ngọt ngon.
Bắc thang dây cho con trèo thoả thích,
Quạt bếp phò cho con ngủ giấc ngon.

Bon bon bon… có xe chạy ngoài ngõ.
Ngoại bảo con đó là xe tuất lúa.
Xe đến làng ta vào những vụ mùa.
Lúc lúa thơm nặng bông, trĩu chín,
Khi nắng vàng rực cháy trên sân.
Xe cứ đi, khắp ngả đường sân.
Gieo thóc vàng đầy thôn, xóm, ngõ
Cho tiếng đàn mùa lúa ca ngân.

Chân chạy theo chân
Con giúp ngoại đùn rơm hồi nhỏ.
Bé tí thôi nhưng con nhanh lắm đó.
Dậm chân nhanh, nhảy múa reo hò.
Ôi thằng cò nhảy dập dình trên đỉnh đống rơm!

Mùa về, hoa hoè thoảng mùi thơm.
Ngoại trèo cây bẻ, con đưa tay hứng đỡ,
Sâu róm hoè, con sợ mãi không quên…
Sẽ không quên khẩu pháo tràng năm ấy.
Chuối vàng kêu “phành phạch” thuở con ngây.
Con muỗm kia, ngoại bảo con bắt lấy,
Qua khói vàng, sẽ béo ngậy ròn tây.

Ngoại nhớ không, hồi nhà ngoại mới xây,
Nhắm mắt, leo thang, con cầm cây gậy,
Nghịch ngu con, cầu thang rơi té ngã
Ngoại thét ròng, hờn trách đám thợ xây.
Ngoại hay trách con: “sao mày ngây vậy.
Tồ, khờ, ngoan, ra đời con phải thiệt.”
Nhưng con đến, lòng ngoại vui lắm đấy.
Một chai bia, cũng một cỗ vui đầy.

Ngoại là thầy, cũng là mẹ của con.
Những lời răn dạy thuở bé con,
Cách ăn, nói, ngồi sao cho đúng
Mà nay ngẫm lại vẫn còn son….

Con năm tuổi con về Tiền Hải,
Ông nội mất, con chỉ còn ngoại.
Đêm buồn ấy làm con nhớ mãi,
Ngày mưa rơi thầm nhớ ông hoài.

Hôm về, ngoại dạy con đánh bài
Do chậm hiểu con đánh càng sai
Ngoại bực con vì ngu nói mãi
Được dăm hôm vụt đánh anh tài.

Con yêu ngoại, yêu làng Cao Mại
Yêu chùa Đông cùng với chùa Đoài
Hội tháng ba: kiệu bay nhớ mãi
Rằm trung thu: hò múa, kịch hài…

Tháng ngày dài, đâu dễ về thăm…
Mỗi lần về, vui chạy tung tăng.
Từ đằng đông con về với ngoại
Ai cũng bảo con: thằng rúc váy ngoại
Con nghe hoài…nào có để tâm…

Ngoại ơi… con muốn quan tâm
Được ngoan hiền với người thân yêu quý.
Nhưng ra đời con không bi luỵ.
Quyết gan hùm, mặc loài lũ tiểu nhân.

Ôi quê hương mình, Thái Bình năm tấn.
Gánh phù xa vai ngoại đã tảo tần.
Hơn bảy mươi xuân giờ đây người đã,
Mái ánh tinh sương, mắt đã nhuộm mờ….

Tuổi thơ con như một giấc mơ,
Tuổi qua đi đâu có đợi chờ.
Mũ trăng non con khua tay khều xuống,
Mái nhà đêm phủ đếm sao mờ…

Tình yêu ngoại như những vần thơ,
Cháy trong con dù có dại khờ.
Gió đông người thấy rung rinh nhớ.
Cho con quay lại những ngày thơ…

Hà Nội, ngày 01, tháng 12 năm 2020
Cao Kiến Trung
15.00
Ảnh đại diện

Cao Kiến Trung

Không về

Trung thu này con sẽ không về,
Có tấm bánh con gửi về quê.
Dẻo thơm ngon nhìn ôi thích thế,
Ăn rồi mọi người sẽ không chê.

Dạo này sức khoẻ con không tệ.
Giấm táo cu em làm tốt ghê!
Công việc của con giờ vẫn thế,
Tuổi trẻ quay cuồng trong cơn mê.

Ngày rảnh nhất định con sẽ về,
Cả nhà đừng lo nhé hê hê…
Dù xa nhưng lòng con mãi thế
Ôm mảnh tình thương trọn chữ “quê”…

An Dương, Hải Phòng, ngày 24 tháng 09 năm 2023
Cao Kiến Trung
15.00
Ảnh đại diện

Cao Kiến Trung

Trở về

Đi làm xa con trở về quê,
Đoạn đường nay sao dài lê thê.
Khói mùi rơm xè cay đôi mắt,
Theo gió bay rợp lối con về.

Ngày con về bỏ lại lo âu,
Thói bon chen trăm mối muộn sầu.
Được ăn ngon bữa cơm mẹ nấu,
Say giấc tròn suốt buổi canh thâu.

Con không về con có biết đâu,
Tóc mẹ nay bạc trắng nửa đầu,
Vết cuồng thâm hằn sâu mắt bố.
Theo tháng năm người có ưu sầu?

Hải Phòng, ngày 20-10-2024
Cao Kiến Trung
15.00
Ảnh đại diện

Cao Kiến Trung

Hỏi

Tôi hỏi mưa có phải là định mệnh,
Đẹp long lanh lấp lánh qua hàng mi.
Tôi hỏi sương khi trời vừa chớm mở,
Mát lạnh làn da lữ khách độc hành.
Tôi hỏi sông khi thuyền xa bến đỗ,
Lòng mênh mang năm tháng mãi đợi chờ.
Tôi hỏi mây bay cao và xanh thẳm,
Đi cùng ai khắp nẻo bốn phương trời.
Tôi hỏi em hỡi này người con gái:
Có nguyện theo anh đến hết cuộc đời...

Hải Phòng ngày 03-02-2025
Cao Kiến Trung
14.00

Trang trong tổng số 1 trang (6 bài viết)
[1]