Mây cứ trôi Mang hạt sinh sôi Gieo mầm sống Chẳng lời than thở
Người trên đời Thời gian tạm bợ Chút gian nan Oán giận đất trời
Vòng tuần hoàn thiêng liêng vô tận Mỗi sinh linh Có phận của mình
Vật vô tình Nhưng đều thấy biết Người hữu tình Tiếc…lại vô minh. … Lá rụng về cội, ươm chồi sự sống. Sông chảy ra khơi, mây trắng về trời Kẻ vừa nhắm mắt, trẻ mới chào đời. Vòng lặp tử sinh, vĩnh hằng bất biến.
Tôi tình cờ đi giữa đêm mưa Những mảnh xa xưa chầm chậm tìm về…
Từng có bóng xinh ví mưa như giọt lệ Em đi giữa lệ trời, giấu lệ em rơi. Từng có lão nông bảo mưa là nguồn sống, Cây trái xanh mầm, lúa trổ thơm bông. Ai đó gọi mưa là kẻ lông nhông Chợt đến chợt đi không lời từ biệt. Đôi trẻ nhờ mưa làm ông tơ bà nguyệt Nép chặt nhau dưới hiên phố thưa người.
Còn tôi… Vẫn lang thang trong hạt nặng rơi Mặc cho mưa gõ đều lên nhịp bước. Tôi thấy mình dần trở nên trong suốt Mưa hiện nguyên hình, mưa chỉ là mưa.
Những chiếc ly Trong trẻo ko tỳ vết Được rót đầy chất lỏng đỏ tanh, Bên cạnh đĩa đồ ăn đầy ngật Thịt từ những con vật đáng thương. Dường như Tiệc sắp bắt đầu….
Bữa tiệc của sự xa hoa dối trá Nơi bản ngã dấu dao. Đằng sau những tiếng hô hào Bao lời tán dương có cánh Ánh mắt kia Thừa ra tia sắc lạnh. Cả không gian lanh lảnh tiếng cười Căn phòng đặc quánh vui tươi, Được ép ra Từ những người tham dự.
Vài cái bụng bự Bó chặt trong lớp vải đắt tiền. Vây quanh là những…
Thời gian mải miết trôi Xô dòng đời vội vã Dưới trời cao gió cả Có đứa nhỏ sinh ra Trong đất cằn tàn tạ Có một kiếp người già
Tiếng khóc chào thế giới Nụ cười bỏ cuộc chơi Vòng tử sinh ngắn ngủi Chớm quen đã vội rời.
Vội hợp rồi vội tan Vội khoe sắc, vội tàn Vội tới rồi vội đi Vội cuồng si, vội cạn. Vội yêu, vội ai oán Vội vơ vét tham lam Thế gian vội vô vàn Vội… Sao mà vội thế?
Giữa bộn bề cái vội Sao không chậm chút thôi Để tâm trí thảnh thơi Để biết mình…