biếnthường
Giấc mơ tàn,mỏi mệt
Bình minh gửi nắng
Vàng khắp ngả
Em không còn là nỗi nhớ, niềm đau
Bệnh "tình" bỗng qua cơn
Trái tim rộn ràng nhịp đập
Ngày vỗ về dòng máu nóng
Nuôi tâm hồn
Chờ đợi
Những cơn mơ
"Niềm đau"
…
fieu đã viết:
tôi chuốc cho anh uống thật say
cho anh vui trọn hết đêm này....]
bạn trả lời:
TÔI SAY ANH TỈNH,ĐÀNH SAO ĐƯỢC
TÔI SẼ TỈNH NGAY,CHUỐC ANH SAY
Tôi chuốc cho anh uống thật say
Cho anh vui chọn hết đêm này...........
Nghi ngút đêm ngày khói trầm hhương
Lụa là nnhung gấm phút chán trường
TTrần thế bao năm mưa gió dập
Bình mminh hé mở chốn thiên đường
LAN MAN VỀ HỘI HOẠ VÀ CON ĐƯỜNG ĐI CHO CÁC HOẠ SĨ TRẺ Ở VIỆT NAM HIỆN NAY
- tháng 11/2010-
(bài viết có sử dụng một số từ mới của một số tác gia...)
Có lần tôi được gặp gỡ và giao lưu với một hoạ sĩ người Pháp gốc Việt là Vuong PatCam.Anh sang Việt Nam theo lời mời của hội Mỹ thuật Hà Nội trong chương trình giao lưu nghệ thuật Hà Nội-Pari.Chúng tôi đã trao đổi với nhau về hội hoạ.Tôi đã hỏi anh về nghệ thuật đương đại,về một con đường…
Tôi bước lãng du trên những con đường như chỉ có mình mình còn tồn tại.Dòng đời ngược xuôi,xuôi ngược tôi cũng mặc.Tôi đang để tâm trí vào một nơi xa lắm,rất xa so với cái hiện thực này,cái hiện thực nhem nhuốc mà đầy thi vị.Bởi vì tôi đang đi giữa cái nhá nhem của buổi xế chiều u hoài,bởi vì tôi đang bước dưới một cơn mưa ngập tràn sắc vàng và rào rạt âm thanh-cơn mưa lá.Lá đổ,nhiều lắm,nhiều vô kể.Gió bứt,gió giựt hàng ngàn,hàng vạn chiếc lá sấu,lá xà cừ bé nhỏ mà cứng cáp,mà vàng vàng ái ố,rắc…
gió ơi!gió bào mòn vách núi
bào mòn đa mang lòng thi nhân..
tôi chuốc cho anh uống thật say
cho anh vui trọn hết đêm này....]
Trong khoảng tĩnh lặng của cuộc đời
Ta nhận thấy có muôn điều giả dối
Cả tình yêu và trái tim cũng vậy
Cả cơn đau,niềm hoan lạc đời thường.
Ta nhận thấy thật sâu trong tiềm thức
Nỗi chán chường yêu,ghét,u mê
Khi đang sống chợt hết hơi giữa dốc
Trái tim quên đập
Máu ngừng lưu thông trong huyết quản rã rời.
Gục mặt vào cuộc đời
Và đôi tay thôi bấu víu
Ta sẽ trôi tuột về đâu
Nếu sự sống là một vòng tròn
Gã hoạ sĩ vừa run rẩy vạch lên vải toan
Một đường ngoằn…
NẠN NHÂN CUỐI CÙNG
Tôi đang kể về một người hoạ sĩ
Gã vẽ bức tranh có ả đàn bà
Đầu trọc lốc ôm đứa con thơ dại.
Ả đàn bà trẻ trung xinh đẹp
Đôi mắt nhắm hờ cam chịu,hay ả dại ngây?
Đứa con ả ôm hình dung không khác mẹ
Cái đầu tròn trọc lốc giữa mông lung
Ấy là cái nền tranh-bầu trời đêm hư ảo
Như cuộc đời giăng lưới bủa vây
Đứa trẻ ấy ngồi yên trong lòng mẹ
Ngửa mặt lên trời khóc lặng đến là thương
Dường như nó ý thức được về thân phận
Nên không tỏ ý gì ngoài việc khóc mà thôi.
Ừ!thì…
KÍNH TẶNG MẸ CỦA CON
Thân nhân hỡi
Buổi xế chiều chạng vạng
Mẹ của con ơi
Nỗi ấm nồng...
Con muốn khi hồ nghi
Con muốn khi mỏi cánh
Những phương trời vô định ở ngoài kia
Sẽ về lại mái nhà ta quen thuộc
Sẽ về tìm bóng dáng mẹ thân yêu
Nên mẹ đừng ra đi
Nên mẹ đừng từ giã
Mặc biến thường có xé tan tàu lá
Nhưng con chắc là con không gục ngã
Khi mẹ còn ở đó đỡ nâng con..
Xin mẹ đừng ra đi
Xin mẹ đừng từ giã
Vì đời sống mẹ ơi!
Có muôn điều dối trá
Chỉ có mẹ-điều thật mlòng duy nhất ở nơi con.