Đêm ngủ thật sâu
Rồi chợt tỉnh bất thường
Nghe tiếng gió giữa đêm dài cũng thức
Đồng hồ đã chuyển sang ngày mấy phút
Ta dịch chuyển đời ta một chút phía chân trời.
Khẽ dậy.
Không dám bật đèn
sợ đêm vỡ đêm ơi!
Biết bao giấc mơ trong đêm đang thai nghén
Sợ đêm tan, mơ chưa kịp đến
Hoàng tử cưỡi ngựa về,
biết về đâu
Thương đêm, thương gió giữa canh thâu
Hồn thổi về muôn phương vô định
Lại muốn bật đèn, sợ đêm vỡ vụn
Giấc mơ đau.
Thôi đành cầm điện thoại nhắn về nhau
Nghe ai phía cuối trời như đang thức
Có lẽ quê em đang mùa buông tuyết
Câu chữ em về, ngắn lắm, đến co ro...
Thôi, quá đêm rồi
Hãy để đêm mơ
Ta tự ru mình khi giấc mơ vụn vỡ
Kéo tấm chăn đắp cho đêm một nửa
Giấc mơ lại về
Nghe như em đến gọi tên ta!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.