Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
1 người thích
Từ khoá: Bá Nha (1) nghệ sĩ (2) thơ chưa hoàn chỉnh (68) tri âm (1) tri kỷ (2)

Đăng bởi Vĩnh Dũng vào 02/11/2025 20:14

Đã mang lấy một tâm hồn nghệ sĩ,
Trong lặng im ta nghe rỉ lời than
Giữa ánh trăng ta thấy quyện tơ đàn;
Trong tiếng gió, ta nghe run nước mắt;
Ta đoán một linh hồn réo rắt
Giữa khoảng không thường phảng phất thanh âm
Ta lắng tai thu lấy nhạc âm thầm
Thường âm ỉ ở trong mình đá, sắt...

Ta đã khiến không gian đau quặn thắt
Lòng mặt trời nghẹn tắt cũng vì thương;
Những đêm vàng vấn vít nguyệt tơ vương
Đi không nỡ ở trên đường bạch lộ!
Nghe đàn gọi, mây về quanh quất khổ,
Nhạn sa chừng, loan phượng bỏ lìa nhau,
Mặt hồng buồn, lá liễu cũng mày chau!
Nhưng một phút ta mỉm cười rạng rỡ
Buông không khí cho khoảng trời tươi nở,
Vuốt ve dây: thì ánh sáng vờn cười
Ta chất non cao ngây ngất chừng trời
Để mây gió với chim muông hoà giọng
Tiếng bát ngát ấy đương hoà biển rộng;
Hơi phau phau là suối lượn chừng chừng
Bốn mùa qua trên mối nhợ suy hưng
Mơ nước cuộn, mây ngừng, hay gió toả...

Ôi kỳ ảo! Thanh âm là tạo hoá
Dựng muôn nghìn tâm sự giữa hư vô
Ngay trống không mà âm nhạc điểm tô
Nên bức hoạ huy hoàng và thảnh thót...

Những ngày ấy thời gian trong trẻo rót,
Trời yêu đương, hoa đẹp hót theo chim
Là lúc thanh âm thong thả buông chìm
Và nổi dậy rập rình không giới hạn
Cây đàn mải lên dây: ta có bạn
Trên thiêng liêng, hồn cao cả: Chung Kỳ
Ôi! Hoa vàng cỏ lục cũng mê si
Cũng phe phẩy nỗi lao phùng trong sáng!
Thanh thản biếc hồn đêm ca lẳng lặng,
Lưng chừng trời văng vẳng tiếng rơi sao,
Gió đưa sương lộp bộp lá lao xao.
Cả vũ trụ với lòng người dào dạt!
Chung Tử Kỳ là hiện thân hồn nhạc,
Tai như tơ, nghe suốt vạn cầm xoang!

Một hôm, ngồi trông nhạt dáng chim sương
Ta thơ thẩn nghĩ muôn ngàn gió núi
Đỉnh chót vót mưa bay huyền ảo bụi,
Tay cầm theo - Chung Tử ngẩn ngơ sao!
Rằng: “Bá Nha suy nghĩ ở non cao”
Và một buổi, nổi cơn buồn thệ thuỷ,
Tay tê tái dần dần sang uỷ mị,
Dây mờ rung - Chung Tử bỗng than: “Ôi!
Lòng Bá Nha mơ màng tại nước trôi”

Đôi thanh khí cùng nhau chung một sống
Sóng âm nhạc vỗ mạn thuyền ảo mộng,
Ra sông thơ, vào biển rộng thiều thanh;
Hây hẩy chiều, con hạc tiếng kêu xanh,

Tưởng trăng nước đến vờn quanh đôi ghế!
Khúc phong nhã dựng sau bài tráng lệ,
Ta cứ sang muôn nhạc của lòng tơ
Cho túp lều nghèo đẹp tựa người thơ...


Mỹ Tho 1940

(Trích bài thơ dài Cây đàn vỡ)

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]