Cánh bồ câu tựa lung lay trong gió
mang khát vọng một trận chiến qua rồi.
Ngàn đứa trẻ được yên giấc thảnh thơi
theo hạnh phúc ấm êm ngày độc lập.
...
Như bao ngày tôi lại đi tới lớp
để dạy bảo, chăm nom những mầm cây
những người trẻ mai sau sẽ dựng xây
và phát triển niềm hy vọng đất nước.
Trong lớp học, tôi vẫn thường thấy được
vài bàn học còn trống chẳng ai ngồi...
Tôi hoang hoải lại nhớ đứa con tôi
những đứa con tự tay tôi săn sóc.
Tôi tự hào về những chiếc bàn trống:
Học trò tôi đang học ở chốn xa,
học trong đất
khói lửa cháy thịt da,
học trong tiếng thét gào nơi tiền tuyến.
Những đứa trẻ chưa trọn đời học tập
đã lên đường vì Tổ Quốc trông mong
Những đứa trẻ ấy còn quay lại không?
Hay quyết tử để sinh ra đất nước?
Tôi còn nhớ cả đôi lời từ khước
khi níu kéo đứa con mình thôi đi:
“Nhưng cha ơi, ở lại để làm chi?
trong dằn vặt trước bạn bè đã khuất?”
Con tôi đi, cùng những người con khác
Những người con tôi dạy bảo bao ngày
(Tôi nhìn thấy bóng dáng chúng tung bay
Trong vỡ oà hạnh phúc của độc lập
Tôi không thấy nỗi buồn đau vơi lấp
Nhưng lại thấy tự hào – đáng vui – thay)
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.