: “em bước chân vào ước vọng cổ kính
kỉ niệm xưa cứ thế lại ùa về
từ cái thủa trong lòng mẹ mà khóc
ôm em vào rồi mẹ hát cho nghe.
có gì đâu một đêm hè vội vã
trẻ nối trẻ dạo khắp ngõ rong chơi
không hàng quán và phố xá hoa lệ
chỉ có hồn yên giấc với thảnh thơi.
khi mùa thu tròng trành treo khoé mắt
lúc khai trường, và thử thách đầu tiên
những trang giấy tợ tâm hồn trong trắng
theo nét bút giờ thêm vết ưu phiền.
rồi ngọn gió đầu đông vừa thổi đến
em ngoảnh đầu nhìn mộng ước nơi xa
một tuổi trẻ đang bùng lên khát vọng
về cuộc đời trải thảm bước phù hoa.
cánh thiên di chọn về nơi ấm áp
lòng đi theo mang hoang hoải đợi chờ
những thành luỹ khổ công dày vun đắp
mong chạm đến lý tưởng hoài trong mơ...
em dừng lại trước hình hài đứa bé
để tưởng nhớ hồi mộng tưởng không tên
bức tranh khắc trên tường đã phủ bụi
như phai dấu một dĩ vãng bỏ quên
(như phai dấu một thân xác bỏ quên)”
ngón tay nàng miết nhẹ theo mép giấy
bút mực khô, ngọn cảm hứng tắt rồi
câu chuyện ngắn thiếu đi một đoạn kết
nhưng nàng bỏ không viết để vậy thôi...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.