Thơ thành viên » Vu An Ninh » Trang thơ thành viên » Chuyện trò trăng sao
Sao người không đợi anh đi
cho tình còn đẹp tới khi anh về?
Cớ sao lại vội bộn bề
hoa thơm, trái ngọt đem về cho”...”?
Ước sao người hiểu lòng anh,
rằng đau, rằng khổ, tanh bành con tim.
Ước cho mọi thứ lặng im
để anh được nhắm lim dim nỗi buồn.
Ước cho giọt lệ anh tuôn
để anh còn được biết buồn biết vui.
Bây giờ cõi lòng tối thui
không sầu, không khổ, không vui, không buồn.
Bây giờ chỉ ước lệ tuôn
tim thôi trống rỗng, đau muôn ngàn lần.
Ai ngờ người xưa kia gần
nay lại cho mình muôn lần nát tan?
TP. HCM
22/01/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.