Thơ thành viên » Vu An Ninh » Trang thơ thành viên » Chuyện trò trăng sao
Sao thôi xuyên thấu vầng mây
trăng thôi soi sáng, mảy may gì người?
Gió chiều thôi thổi mất rồi
cho tia nắng ấm lẻ loi một mình.
Sao người vẫn cứ ngước nhìn
mây bay, gió cuốn, lặng thinh nhìn người.
Một cô sao sáng giữa trời
tôi đâu dám hỏi lòng người còn không?
Thương người bỗng hoá mênh mông
thênh thang chân bước, hư không tình người.
Tôi đành cô độc tiếp lời
đang gần bỗng hoá xa vời, vì sao?
Đành rằng đã hoá chiêm bao
tôi nào có muốn lao đao bây giờ?
Đành rằng em nói đợi chờ
tôi nào có muốn thêm giờ gì đâu...
Khi nào ta đã hai màu
em đâu còn muốn bên nhau bây giờ...
Tôi buồn, đau đến không ngờ
tôi đâu dám ngỡ bơ vơ tình này!
Đâu còn được nắm đôi tay
đâu còn hơi ấm nơi đây mình ngồi?
Đâu còn tình ý chạm môi
đâu còn nhung nhớ bồi hồi người ôm?
Đâu còn trò chuyện sớm hôm
đâu còn êm ái ôm chầm sau xe?
Đâu còn tôi kể người nghe
đâu còn tay nắm sau xe người ngồi?
Nay lòng đã hoá băng rồi
người như muốn nói: “Mai rồi tôi đi.
Nay là giây phút chia ly
không cần ta cứ tình y hôm nào!
Đây là một giấc chiêm bao
không cần ta cứ nhìn vào tim nhau!
Chưa từng ôm lúc ngồi sau
chưa từng tay nắm, ta đâu còn gì?
Chưa từng giây phút biệt ly
chưa từng ta có là gì của nhau.”
Tôi cười bỗng hoá tim đau
sao chờ được lúc mai sau lòng đầy?
TP. HCM
17/01/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.