Thơ thành viên » Vu An Ninh » Trang thơ thành viên » Cảm khái Sử Trung
Vang danh mà lại diệt vong
sức trùm trời bể, long đong cuối đời...
Ai ngờ hai chữ “duyên trời”
phí hoài trăm trận, hại đời Bá Vương.
Lưu danh thiên cổ bốn phương
sức bạt được núi, khí Vương trùm đời.
Cự Lộc nào có hai lời
bỏ nồi, quyết tử, đi đời Tần quân.
Chư hầu lục đục xưng thần
Cối Kê khởi nghĩa, nay Tần diệt vong.
Hàm Dương đốt cung A Phòng
Tần quốc tận diệt, phân phong chư hầu.
Bành Thành chẳng mất bao lâu
Cầm quân ba vạn đón đầu năm mươi!
Vây Huỳnh Dương ngót năm trời
Sao lại không biết nghe lời Phạm Tăng?
Á phụ sống lại được chăng
Một mình bất khuất, sao bằng dụng nhân?
Truy đuổi Lưu Bang mấy lần
ai ngờ lương hết, lận đận Hồng Câu.
Tin lời giao ước mắc câu
Binh tàn tướng mất, chư hầu vây quanh.
Mất nàng Ngu tại Ô Giang
thân mình cũng mất, tan tành nghiệp Vương.
Tiếc thay hai chữ “Bá Vương”
vang lừng một thuở, bốn phương ngước nhìn.
Chỉ mong thiên hạ thái bình
phạt Tần phục Sở, cầm binh phục đời.
Anh hùng chí khí ngút trời
thiên hạ truyền mãi một đời Hạng Vương!
TP. HCM
12/01/2025
Cảm khái sau khi đọc bài Cai Hạ ca (Hạng Vũ).
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.